[31.10.13]-[Sau tất cả…]


Sau tất cả những gì chúng ta mong chờ
sao phía cuối con đường không là một cành hoa?Sao phía cuối con đường không là một cơn mưa
để những yêu thương bỗng chốc thành vô nghĩa
để những đớn đau không còn trái tim làm chỗ dựa
để những buồn vui không biết bắt đầu như thế nào trong nỗi nhớ
để những nụ hôn sau một quãng đời vẫn bỡ ngỡ
như chỉ mới bắt đầu…Chúng ta sẽ ngồi ở đó, cuối con đường và nhìn nhau thật lâu
rồi mỉm cười từ trong ánh mắt
có bao nhiêu điều cần nói nhưng trong lòng đã quên hết
thấy mình thật thà như một đứa con nít
muốn khóc mà sợ người kia khóc cùng!

Chúng ta ngồi ở đó, cuối con đường và hỏi giữa chúng ta có điểm gì chung
ngoài quãng đời đã từng được sống
thức dậy với bình yên rồi đêm về nằm mơ trên khó nhọc
bàn tay nắm lấy bàn tay, còn đôi chân mỗi ngày đều đi về phía nhau trong vô thức
cuộc đời đó có bình thường?

Ở cuối con đường, chúng ta ngồi xuống mà thật ra trong lòng chỉ muốn đứng lên
để được nhìn thấy mình đã từng mạnh mẽ
để được nhìn thấy mình bao lần muốn chết đi, bao lần quỵ ngã
để được nhìn thấy mình chưa bao giờ muốn được trả giá
để được nhìn thấy mình đã sống một cuộc đời không vì mình nhiều quá
để được nhìn thấy mình nói lời cảm ơn thật lòng với bản thân…

Phía cuối con đường, chúng ta không chờ đợi điều gì nên cũng chẳng phân vân
đã có quá nhiều ước mơ nên giờ chỉ còn một ước mơ nhỏ bé
cho giây phút này được hỏi người mình yêu thương
– chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé!
bắt đầu lại từ đâu của một yêu thương…

Phía cuối con đường, chúng ta đã không còn gì cần che giấu bên ngoài trái tim
và người này, người kia tựa vào nhau thinh lặng
hôn nhau thêm một lần mới biết vì sao mình phải cảm ơn những tháng ngày cay đắng
hạnh phúc nào cũng ở trong nước mắt
cho mỗi lần đứng lên….

Sau tất cả những gì chúng ta mong chờ
phía cuối con đường sẽ luôn là một giấc mơ!

  • Nguyễn Phong Việt –

 

Advertisements

Nếu anh chỉ là gió…


Image

“Nếu anh chỉ là gió, đừng bao giờ dừng lại bên em.
Đừng bao giờ khiến tim em nhung nhớ, hay để em lạc lõng trong những giấc mơ đêm.
Em trải lòng ngỡ đã tìm được bến mơ, nhưng thật ra lại bước vào ngõ cụt.
Gió thật sự tàn nhẫn vậy sao anh?
Nếu gió đã không muốn tìm một chốn dừng chân, vậy tại sao lại khơi dậy trong em những mộng tưởng.
Nếu gió muốn tiếp tục chuyến du hành, sao lại khiến em nghĩ gió sẽ ở lại vì em.

Là vì em khờ dại, hay vì anh cũng lạnh lùng như gió, để hôm nay đây, em bơ vơ mỗi khi ai chạm vào trái tim em…

Em không thể đón nhận làn gió mới, vì em sợ gió muôn đời vẫn vậy, đến rồi đi khi cảm xúc em vừa vun đầy.
Em sợ gió là anh trong quá khứ, cứ ngỡ đến để chữa lành trái tim em, nhưng lại một lần nữa khắc thêm những vết rạn.

Vì anh là gió, nên tim em đóng lại…
Vì anh là gió, nên em bắt đầu đón nhận cô đơn.”

Sưu tầm

[27.10.13]-[Nếu không muốn đi hết con đường]


Nếu không muốn đi hết con đường

Nếu không muốn đi hết con đường…
Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
làm ơn đi mà!
Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
khi ta cười không cần ai chia sẻ?
cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
hãy thử cắn chặt môi…
Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quí hơn một đốm lửa trong tim người
Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
đi khỏi cuộc đời của mình…

the road 1024x682 Nếu không muốn đi hết con đường

Nếu không muốn đi hết con đường…
thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
(khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng
như một hạt mưa giữa trời nắng gắt…)
làm ơn đi mà!…
Làm ơn đi…
vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
chờ tìm thấy một người trong đời thật
vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
nghiệt ngã đến tận cùng…
Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương
cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…
sao không thử một lần đặt cược với trái tim?
Làm ơn đi mà…
vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm!

Nguyễn Phong Việt

http://www.youtube.com/watch?v=cuhzCbj5t_4

[HP]- [Thế giới phù thủy trong Harry Potter]


Thế giới phù thủy mê hoặc trong Harry Potter

Harry Potter là bộ truyện viết về những cuộc phiêu lưu phù thủy của cậu bé Harry Potter và những người bạn tại trường phù thủy Hogwarts, của nữ nhà văn nước Anh J.K Rowling. Bộ truyện là bạn thân thiết của hàng ngàn đứa trẻ trên toàn thế giới, có thể nói, trẻ em trưởng thành cùng với Harry. Những cuộc phiêu lưu tập trung vào cuộc chiến của Harry Potter trong việc chống lại tên Chúa tể hắc ám – người có tham vọng muốn trở nên bất tử, thống trị thế giới phù thủy, nô dịch hóa những người phi pháp thuật, và tiêu diệt những ai cản đường hắn đặc biệt là Harry Potter.

Tuổi thơ của các bạn trẻ thế hệ 8X chính là Harry Potter. Từ ngày cậu bé mới chập chững bước vào thế giới phù thủy hồi năm nhất tại trường Hogwarts với những suy nghĩ non nớt, ngỡ ngàng trước một thế giới ma thuật huyền bí và thu hút, đến khi trải qua những cuộc phiêu lưu từng ngày để vén lên bức màn bí ẩn về vết thẹo, về lời nguyền “ đứa trẻ sống sót”, đối mặt với Chúa tể bóng đêm trong trận chiến sinh tử, Harry Potter như một người bạn đồng hành.

Bộ truyện không đơn thuần là giải trí mà còn là người bạn của hàng ngàn bạn trẻ

Với cốt chuyện logic, tình tiết gây cấn không hề dư dù nhỏ nhất, hai người phụ nữ đã đem đến cho độc giả Việt Nam một hồi ức không thể thay đổi được: tác giả J.K Rowling và dịch giả Lý Lan. Đọc Harry Potter, người đọc không bao giờ có thể đoán trước được bất cứ điều gì, cứ chú tâm lật từng trang sách và theo dõi cuộc hành trình phiêu lưu của Harry và những người bạn, để rồi chỉ biết đi từ ngạc nhiên này đến bất ngờ khác. Hình như bất kì chi tiết nhỏ nhặt này trong truyện cũng là một nút thắt, nút mở quan trọng nào đó cho những bí mật to lớn khủng khiếp nào đó. Các tuyến nhân vật với những tính cách riêng biệt không lẫn vào đâu được, tính cách có phần kì dị đúng chất phủ thủy nhưng cũng chân thành và độc ác rất người. Với không gian phép thuật màu nhiệm, sức sáng tạo không ngừng, J.K chuyển tải cả ước mơ, quy luật, văn hóa, tính cách tương phản và cả những bài học làm người vào trong bộ truyện hấp dẫn, bao thế hệ người đọc này.

Gia đình quan trọng hơn bạn nghĩ

Dù Harry phải chịu sự hà khắc của gia đình dì dượng nhưng huyết thống chính là bùa chú bí mật giúp cậu tránh được sự truy lùng của Chúa tể hắc ám cho đến khi cậu lớn lên.

“Đôi khi chúng ta cảm thấy sự xa cách với những người thân của mình, nhưng họ vẫn luôn ở bên và giúp đỡ ta theo cách mà chúng ta không hề biết.”

Đừng nhìn vào quá khứ của một người để đánh giá họ

Niềm tin của giáo sư Dumbledore dành cho thầy Snape chính là bằng chứng sống cho chúng ta thấy, đừng bao giờ đánh giá ai đó qua quá khứ của họ. Rằng ai cũng có một quá khứ, việc bạn sống như thế nào trọng hiện tại và tương lai mới chính điều đáng ghi nhận.

Sự tin tưởng một người không dựa trên quá khứ của họ

Kiến thức gì cũng hết sức quý giá

“Hãy luôn cố gắng học hỏi từ những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt, vô nghĩa nhất, bởi vì biết đâu trong một khoảnh khắc đặc biệt nào đó, bạn lại cần đến chúng.”

Đừng bao giờ đánh giá thấp đối thủ

Chính vì không bao giờ tin tưởng rằng một sinh linh bé nhỏ lại có đủ khả năng khiến mình đại bại, Voldermort đã thua cuộc, không phải một lần. “Đừng bao giờ đánh giá thấp người khác, bởi vì bên trong mỗi người đều ẩn chứa những tiềm năng vô hạn mà bạn không thể ngờ tới.”

Dũng cảm đương đầu thử thách

Mọi thử thách đều được sắp đặt sẵn để bạn vượt qua và kết thúc nó. Hãy yên tâm, mọi chuyện kết thúc sẽ ổn, nếu chưa ổn thì nó chưa kết thúc. Cái chết đối với Voldermort là điều đáng sợ, thế nên hắn không dám đối đầu, cứ trốn chạy, bất chấp, đến cuối cùng vẫn không vượt qua được nỗi sợ hãi đó của bản thân.

Bởi vì tình yêu có sức mạnh hơn cả cái chết

“Cái chết không phải là điều đáng để chúng ta sợ và lẩn tránh bằng mọi giá. Nó là một cuộc hành trình vĩ đại khác”. Trong thế giới của Harry Potter, cái chết không đồng nghĩa với sự chấm dứt, họ vẫn còn ở lại, trong chiếc vỏ kẹo, bức tranh, hay trong trái tim của những người thân yêu, che chở, bảo vệ không rời xa. Thế nên cái chết không chỉ là sự buồn bã, tan nát của người ở lại mà còn là cả tình yêu thương không mòn sứt.

Hãy có trách nhiệm với quyết định của mình

Tại sao khi chiếc nón phân loại quả quyết là nếu Harry được chọn vào nhà Slytherin, cậu sẽ trở thành phù thủy vĩ đại nhưng Harry được xếp vào nhà Gryffindor? Vì lúc nào Harry cũng chỉ muốn chọn vào nhà Gryfffindor. “ Thế đó, việc chúng ta là ai không quan trọng bằng việc chúng ta lựa chọn mình sẽ là ai. Mọi thứ nằm trong sự lựa chọn của mỗi người”

Ai cũng cần có trách nhiệm về sự lựa chọn của bản thân

Dũng cảm không có nghĩa là dám chống lại cái chết, mà dũng cảm là vượt qua cái chết để được sống. Cuộc sống có những con đường rất dài, nhưng rồi cũng đến lúc ta phải dừng chân lại, nếu không phải vì phân vân giữa một ngã rẽ thì cũng là điểm kết thúc của cuộc hành trình.

Harry Potter được xem là tác phẩm kinh điển của thế kỉ, được chuyển thể thành phim và đem lại lợi nhuận khổng lồ cho nhà sản xuất. Tuy nhiên, vượt lên tất cả những giá trị vật chất, còn đọng lại trong tim thế hệ 8X – 9X là hình ảnh cậu bé phù thủy đầu tóc rối vù, trên trán vết thẹo tia chớp phiền phức và những hành trình phiêu lưu của cậu cùng những người bạn thân.

(Lazada.vn)

[20.10.13]-[Góp nhặt]


“Họ im lặng. Đó là cách họ chon để vượt qua những đổ vỡ. K phải là cách họ bỏ rơi bạn. Vì họ vẫn luôn quan tâm đến bạn, theo cách này hay cách khác, những cách thầm lặng hơn, ít ồn ào hơn, nhưng tình cảm họ dành cho bạn luôn đặc biệt hơn những người khác”.
Lí lẽ của những con người cao cả.mình ko thích vì mình luôn hướng về con người trần thế, nhất là trong hiện tại này,…..

 

-“Không có con đường nào là ngõ cụt, chỉ có những ranh giới. Điều quan trọng là ta có đủ sức mạnh để vượt qua ranh giới ấy hay không!”
Một lời nói có thể làm thay đổi cả một đời người. Một lời hứa có thể làm thay đổi cả một con người.
Không phải dễ dàng để tin ai đó, nhưng tại sao người ta có thể đánh mất lòng tin dễ dàng bằng một lời hứa xuông? 1 chữ tín, vạn niềm tin. Mua danh ba vạn, bán danh ba đồng. Đem lòng tin của người khác đổ ra biển Đông? Mong có ngày vớt lại được sao? Ừ thì vớt được mà…được mảnh vỡ thôi!
Khi con người ta đủ sức mạnh vượt qua ranh giới ấy…rồi tự hào kiêu hãnh nói với cuộc đời: “lòng tin đấy, lấy đi.”

[Tản văn] Vợ chú Đơn


Có khi qua trăm năm cô đơn nhìn lại… chỉ đáng là một hạt bụi thời gian.
Ngày thơ trẻ ta sống mòn hoài phí… chịu cúi đầu làm nô lệ của cô đơn.

 

[Tản văn] Vợ chú Đơn

Vợ chú Đơn rất tốt bụng, nên thường đi đến gặp nhiều người, có khi ở với họ một khoảng thời gian dài… Người đàn bà đó, ta hay gọi là “Cô đơn”.
***

1. Những năm hai mươi mấy tuổi, cô đơn như cái kiểu thời trang chẳng đẹp đẽ gì mà người trẻ nào cũng khoác lên người. Người ta cô đơn ở mọi nơi, mọi lúc.

Cô đơn tìm ta bất cứ khi nào có thể mà không cần hẹn trước, cứ hung húc vào tim làm người ta ngẩn ra một lúc rồi mới kịp nhận biết, à, hóa ra đó là cô đơn.

Có khi ngồi giữa đám đông bạn bè, ta lại cô đơn.
Có khi đi với người yêu, chợt lòng cũng thấy cô đơn.
Có khi đang ăn cơm cùng ba mẹ, vẫn cảm thấy cô đơn.
Có lúc, cô đơn đến mức tự cầm điện thoại gọi vào số máy của mình để nghe tiếng báo bận. Đến cả mình còn chẳng thèm nghe điện thoại của mình, thì còn ai chịu quan tâm?

Có đoạn đời, lại phải đi mua một tấm gương lớn, đặt sát cạch giường ngủ. Để rồi nửa đêm trong cơn mơ màng mộng mị, cứ ngỡ như còn một bóng người kề bên.

Cô đơn có khi làm ta yếu đuối đến nỗi, chẳng dám để ai thấy mình khóc cười. Có khi thấy cơn mưa thoáng chốc, mừng rỡ chạy ào ra để khóc cho đã, vì khi ấy chẳng ai biết đâu là nước mắt, đâu là nước mưa.

Cũng có lúc, vì sợ cô đơn, muốn trốn khỏi tầm với, ta chấp nhận mở cánh cửa lòng để người khác bước vào. Để rồi chẳng bao lâu sau đó, người ta lại vội vàng rời khỏi, mang theo luôn nỗi cô đơn đã vừa kịp nhân bản từ ta.
Cô đơn như vậy mà trở thành thứ dịch bệnh lây lan trầm kha của những người còn trẻ.

Có mấy người hỏi, cô đơn là gì? Cảm giác cô đơn nó thế nào? Cũng chẳng biết, chỉ biết rằng lúc nó đến, chẳng làm người ta đau, chỉ làm người ta đột nhiên nhận ra xung quanh mình là bóng đêm đậm đặc dù thực chất đang giữa trăm vạn người.
Có ngày cuối năm trên đường từ công ty về bốn bức tường trống của thứ tạm gọi là nhà, cô đơn xồng xộc vào lòng, chẳng hiểu làm sao lại dừng giữa đường, ngồi nhìn hàng ngàn con người đi ngang qua mình rồi tự hỏi:
Giữa 7 tỷ con người kia, ai cũng cùng đang cô đơn như ta?
Phải chăng chỉ những người cô đơn mới có thể nhìn ra nhau giữa biển người muôn trùng sóng.

Và cô đơn để ta chờ đợi một người đánh cắp sự cô đơn từ ta… mà chờ đợi cứ trong vô vọng. Cái mình chờ đợi chẳng biết bao giờ đến, thậm chí có khi là mãi mãi chẳng thể đến bên cạnh. Như hai bờ sông hoài nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông cuộn trào lo toan.

Có khi ta mong chờ ai đó cho ta một chút tình để quên khoảng ngày mệt mỏi đứng chờ, nhưng hoài chẳng thấy, cảm giác đó vẫn là cô đơn.

Đến lúc cầm cả khối tình trên tay, loay hoay sợ hãi để rồi trao cho một người chính ta cũng chưa biết họ có phải là người xứng đáng. Để rồi ngay cả khi bên cạnh một người tưởng-như-người-yêu, ta vẫn cảm thấy cô đơn.

Cô đơn khi gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi đó, những người đang yêu mà vẫn có thể cô đơn khi ở bên nhau. Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt. Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn. Cái vòng luẩn quẩn như thít thành thòng lọng, siết dần mòn những cảm xúc còn sót lại trong ta.
Một mình ta cô đơn để đau một, thì ngay khi cạnh người yêu, ta cô đơn lại để đau đến mười.

Có khi giữa một đám đông con người, ta vẫn thấy cô đơn đến cùng cực. Vì trong mỗi ta, vốn dĩ tồn tại hai bản ngã. Một bản ngã để người khác nhìn vào, và một bản ngã chỉ để ta nhìn thấy. Nếu bản ngã chỉ chính ta nhìn thấy không vui, thì bản ngã thể hiện ra ngoài cũng gặp nhiều rắc rối. Có khi như một diễn viên, cứ cố vẽ lên gương mặt bao lớp trang điểm tươi cười, để rồi khi xóa đi lớp tẩy trang, chỉ còn trơ lại khuôn mặt vô hồn, không cảm xúc. Ta lạc lõng giữa muôn vàn người là do vậy. Ta cô đơn giữa 7 tỷ người cũng vì như vậy. Như bước vào một cửa hàng đầy đủ đồ đạc, nhưng không có thứ mình cần cũng phải vội bước ra với cảm giác trống trải, khó chịu.

Người ta cô đơn, đôi khi vì xung quanh không ai có thể hiểu ta. Cứ như con nước trôi qua bao bến bờ, có lúc gặp thuyền, có lúc gặp hoa trôi, nhưng cũng chỉ lướt qua một lần trong đời, hiếm hoi lắm mới có cơ hội tương phùng. Kiếp cô đơn ấy vậy mà vẫn hoài cô đơn.
Có khi chính bản thân ta lại bị kẻ khác hờ hững, dù ta nồng nhiệt đến mức nào chăng nữa. Đau cũng sẽ đau, buồn cũng sẽ buồn, nhưng trên hết, cô đơn vẫn sẽ là cảm giác kinh khủng nhất ta phải đối mặt. Ta cô đơn vì ta vô hình trong mắt họ.
Cũng có khi hai kẻ cô đơn lại tìm đến nhau lúc cùng đường bí bách. Những tưởng cô đơn vì vậy mà biến mất, nào ngờ, chỉ nhân đôi, đọa đày cả hai người trong đó… cô đơn đến cùng cực.
Có lẽ, chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn.

Có lần yêu, người bảo: “Bản chất của gió là tự do, bản chất của anh là cô đơn.”
Ta hỏi: “Vì sao đã cô đơn lại chọn yêu?”
Người im lặng.

Ta biết bản chất của gió là tự do, bởi đã đôi lần ta đưa tay nắm gió. Mở rộng bàn tay để thấy rằng gió mát, nhưng đến khi muốn giữ gió lại cho riêng mình bằng cách nắm chặt tay, gió đã đi mất, chỉ còn cảm giác hâm hấp, hầm hập khó chịu trong tay.

Ta biết bản chất của người là cô đơn, bởi đã có lần ta cô đơn cùng người. Trong căn phòng vàng vọt ánh đèn, người và ta im lặng, chỉ có khỏi thuốc, chỉ có tiếng nhạc rả rích âm âm.
“You and I, moving in the dark…
Body close… but souls apart.”
(Đôi ta cùng nghe bóng đêm qua…
Thân xác kề cạnh nhưng linh hồn tách biệt)
Và người cũng đã đi mất, chỉ còn cảm giác âm ỉ trong tim.
Và người có biết? Bản chất của ta là yêu người… dù người có đi đến một chân trời mới, ta vẫn sẽ một mình gặm nhấm nỗi cô đơn giữa chốn thành thị náo nhiệt này, chờ đợi người như một thói quen. 

Thói quen cô đơn khó từ bỏ.

Và gió vẫn cứ tự do.

Và người vẫn cô đơn.

Và ta vẫn hoài chờ.

2. Có lẽ vì vậy, mà chẳng ai thích “vợ chú Đơn”… Người ta thấy cô đơn đến thì lại lo âu, buồn bã, chẳng ai biết rằng, cô đơn lâu ngày lại cho ta những điều rất kỳ lạ.

Cô đơn lâu ngày, ta không còn muốn yêu thương nhăng nhít, sợ luôn những mối tình đến vội đi chóng vánh, thay vào đó quý trọng tình cảm bạn bè hơn.

Cô đơn lâu ngày, ta không còn thích những nơi ồn ào, náo nhiệt, đơn giản chỉ muốn ngồi trong căn phòng đón nắng bên ly trà và cuốn sách yêu thích.

Cô đơn lâu ngày, ta nhận ra gia đình là nơi quan trọng nhất, ta trưởng thành và yêu thương cha mẹ nhiều hơn.

Cô đơn lâu ngày, ta thích mua giày và đi du lịch, nhận ra rằng ở mỗi miền đất xa lạ, ta học được ngàn bài học hay ho.

Cô đơn lâu ngày, ta giỏi hơn khi vững vàng đối diện, buồn một mình nhưng luôn tìm cách để mọi người thấy ta vui.

Và có người, hiểu rằng cô đơn cũng tốt. Tốt hơn nhiều so với việc có ai đó bước đến, khuấy đảo cuộc sống ta… lấy đi tất cả rồi lại lặng lẽ rời xa mãi mãi.

Có khi qua trăm năm cô đơn nhìn lại… chỉ đáng là một hạt bụi thời gian.
Ngày thơ trẻ ta sống mòn hoài phí… chịu cúi đầu làm nô lệ của cô đơn.

(Nguyễn Ngọc Thạch)

051013 – Trải lòng


Cho mình một chút trải nỗi lòng nhé.

Đáng ra là đi ngủ rồi, cơ mà xem cái không nên xem. Cảm thấy quen quen, nói chung cảm giác cũng thân thuộc. Đã từng có một suy nghĩ, và cảm thấy là nó đúng. Uh, bây giờ tìm lại dc một chút cảm giác nên vẫn chưa vượt lên trên cái tôi vị kỉ để mà nhìn nhận dc.

Con người đó, mình biết, cảm nhận của mình, điều mình mong muốn là như vậy, có cảm giác thân thuộc…ồ hóa ra là như vậy, hóa ra đây chính là điều mà thân thuộc, điều mà đã từng xảy ra với mình. Mình muốn nuôi nấng nó, ôm ấp nó, chở che cho mảnh linh hồn yếu ớt đó.. Cảm giác đó, không sai. Đã thông hiểu dc phần nào cảm nhận của mình. Chỉ tiếc là mình khờ dại quá. Một thời gian dài, mình đã quên đi cảm giác đó và nuôi mình bằng mớ lý thuyết sáo rỗng.

Mình có cần ai cảm thông cho mình không? Haha, nó có nghĩa lý gì vậy? Mình không cần ai hiểu à? Mình có nói thật lòng không vậy? Khi đối diện với bản ngã của mình, k đủ tự tin để mà dối lòng. Ừ, vậy thì sao? Sẽ thuyết giáo gì nào? Mình không hiểu. Quy luật mà. Tại sao nó k diễn ra? Đừng nói với mình là k đúng ng, k đúng thời điểm, mình k muốn nghe. Ok. Những cảm giác mình từng có, sao mình ngốc quá vậy? Người ta bảo mình điên, ừ, k nói ra nhưng mình hiểu mà, không giống ai í, ừ, như một con điên á. Con điên có cần ng ta hiểu cho nó tại sao nó điên như vậy ko? Nó vì điều gì mà điên thế? Cảm nhận của nó ntn? Nó giải tỏa ra sao? Nó có bất lực không? Nó có bế tắc không? Nó có mệt mỏi không? Nó cố gắng vì điều gì? Rồi mọi chuyện cũng qua thôi mà. Nó cũng có giữ những gì k đáng trong lòng đâu. Dần dần nó buông bỏ những gì cần có, và rồi…người ta cười vào mặt nó.

Mọi thứ là cả một quá trình. Xây dựng hay đạp đổ nó? Ừ, mình đã mất cái nền móng ban đầu. Hỏi sao nó k đủ vững. Ngày trước mình thường bị ám ảnh quá khứ – hiện tại – tương lai theo kiểu như thế này: Ngày này tuần trước mình đang làm gì nhỉ? Giờ tại sao mình lại đang ở đây, hay đang như thế này nhỉ? Giờ này tuần sau mình đang có tâm trạng ra sao nhỉ? Có đi ngủ chưa nhỉ? v.v… Kể từ ngày mình bỏ những suy nghĩ này thì mình k còn nhớ gì cả, mỗi ngày cứ như dc xóa đi, k còn nhớ ngày tháng, sự kiện gì rõ nét cả. Hiện tại mình chỉ băn khoăn cho hiện tại, không quá khứ, không tương lai, quay lại chẳng có gì, nhìn về phía trước mịt mù (như cái cover), nhìn xuống bản thân mình, không thấy gì cả. Cái ava như một sự níu giữ mình mỗi khi mình bốc đồng quá. Uhm nói chung là nãy h mình lạc đề rồi đó.
Continue reading “051013 – Trải lòng”

Phút yếu lòng…


PHÚT YẾU LÒNG…

Image

Mẹ nói với con, cái gì cũng mua được tình yêu
Miễn là kẻ đó trả nhiều hơn những gì con có
Con kiên quyết nói người con yêu còn đó
Bão giông không sập,
Lẽ nào chút gió thổi lại bay?

Anh ấy hứa sẽ yêu con lâu dài
Và sẽ để con trong lòng, mãi mãi

Nhưng mãi mãi là bao lâu, mẹ nhỉ?
Con chưa bao giờ nghĩ
Lúc còn yêu…

Những tháng ngày con hạnh phúc bao nhiêu
Con luôn tin “yêu rất nhiều” là thật
Anh ấy ôm con qua khoảng đời chật vật
Nói rằng con quan trọng nhất trên đời

Con yêu nhiều, yêu nhiều lắm, mẹ ơi!
Con muốn theo anh đến chân trời, góc biển

Nhưng… góc biển, là bao xa, mẹ nhỉ?
Con lại chẳng hề nghĩ
Lúc còn yêu…

Anh ấy ôm kẻ khác, nói yêu nhiều
Thế giới của con tiêu điều thành một mảnh
Rồi lại nói với con, phút ấy lòng không mạnh
Con lại tin, lòng lại chạnh
Lại yêu…

Mẹ ơi, đời con gái dài bao nhiêu?
Đủ cho bao nhiêu lần tin, bao nhiêu lần vấp ngã?
Đủ bao lần để cho con vội vã
Đổi một người bằng tất cả lòng con?

Những thề hẹn theo tháng năm dài rồi cũng hóa thành suôn
Nước mắt con không đủ cuốn nỗi buồn trôi mất
Phải ôm lấy chính mình, bước qua đời chật vật

Và nói ở trước gương “Em quan trọng nhất trên đời”

-Lãnh Hàn Băng-