[16.12.13]-[Ngày lạ]


Về dự tính thì đã thực hiện được như ý, có chút đắn đo, chút ngại ngùng, nhưng rồi mọi chuyện cũng sẽ qua, sẽ ổn thôi ^^ Don’t worry!

Có chút gì đó còn khó khăn, ko biết trở ngại là do đâu. Ngại quá. Khó ra chữ quá. Tâm không tập trung được. Biết làm sao? Biết phải làm như thế nào…

Lắng đọng…

Last Chrismast vang lên… Văng vẳng một chút buồn… Lời bài hát đã buồn rồi, thêm một tâm trạng không cười nổi nữa. Mọi thứ vẫn còn rất nặng lòng, chưa biết bao giờ sẽ vượt qua. Ừ thì đau đó, ừ thì buồn đó, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi mà, phải không…^^ Đừng nặng lòng nữa nhé ^^ Đừng nhé… Chọn lẽ sống cho mình đi. 

Có vài thứ không phải muốn là được. Hy vọng càng nhiều thất vọng càng lớn. Lắng lòng lại, tìm một hướng đi mới cho mình, Mùa giáng sinh này, chẳng biết sẽ ra sao nữa… Bình tĩnh nào!

Mình sẽ ổn thôi, nhận ra nhiều thứ. Hóa ra đây không phải là hình hài thật của mình. Có chút gượng gạo, gượng ép, những ánh nhìn nhìn mình, mất tự nhiên, lúng túng. Vậy đâu nên là những bước chân tự tin đây nhỉ? Có lẽ vẫn tiếp tục hành trình tìm kiếm thôi. Nhìn vào gương, thật sự không muốn nhìn nữa, chỉ có mình mình thôi mà, sao vẫn không tự tin được? Có phải vì chưa quen? Có phải vì những rào cản của bản thân. Muốn thay đổi không phải dễ… Mình phải cố gắng thôi, dù cảm thấy là khó khăn quá đỗi, chẳng ai động viên, chẳng ai cổ vũ, chẳng ai cho được lời khuyên đúng đắn. 

Nghĩ đến nỗi đau thật không dễ chịu chút nào. Người ta may mắn ư? Còn mình thì sao? Đứng bên lề biết phải làm sao?

Đau. Một nỗi đau vô hình.

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Tỷ phú bán giày


Hôm nay tớ có chia sẻ cuốn sách Tỷ phú bán giày cho Millionaire House, và đây là những điều mình đúc kết từ cuốn sách, chia sẻ cùng các bạn:

14 bài học từ Tỷ phú bán giày

1. Tìm ra đam mê của mình và theo đuổi nó đến cùng. Đam mê sẽ giúp bạn đủ sức mạnh để vượt qua mọi nghịch cảnh và thách thức trong công việc và trong cuộc sống. Chỉ khi bạn làm những việc bạn yêu thích bạn tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn.

2. Lựa chọn đúng lĩnh vực mình tham gia, điều đó quyết định thành công của bạn trong tương lai.
Đừng tham gia vào lĩnh vực mình không hiểu, hoặc không có nhiều người kiếm được nhiều tiền. .
Doanh nghiệp của bạn thuận lợi thế nào chẳng có nghĩa gì nếu ngành kinh doanh của bạn lựa chọn là sai lầm hoặc thị trường quá nhỏ
Nếu bạn làm trong lĩnh vực Internet, các quỹ đầu tư mạo hiểm khuyên bạn hãy clone những doanh nghiệp đã thành công trên thị trường Mỹ với số vốn định giá cao 500 triệu đôla trở lên
Chẳng bao giờ quá muộn để thay lĩnh vực bạn đang hoạt động!

3. Đầu tư vào những ngành bạn không hiểu, những công ty bạn không thể kiểm soát hoặc gây ảnh hưởng, cho những người bạn không biết và không tin tưởng là những ý tưởng ngu xuẩn

4. Có một tầm nhìn lớn và đi chắc chắn từng bước nhỏ. Với một công ty khi khởi nghiệp cũng như khi vững mạnh, dòng tiền chính là mạch máu của công ty, sẵn sàng tìm mọi giải pháp tạo ra dòng tiền dương để duy trì công ty trước khi cất cánh

5. Một khi đã lựa chọn được đam mê của mình, và nếu nó đáp ứng được một thị trường đủ lớn, hãy kiên trì đi đến cùng, nhiều khi bạn chỉ cách đích rất là ngắn, đừng vội bỏ cuộc

6. Lấy con người là trung tâm, coi con người là tải sản lớn nhất: dịch vụ chăm sóc khách hàng tốt và chiến lược đào tạo cho nhân viên, tạo cho họ một môi trường họ có thể học tập, hoàn thiện bản thân và đam mê hết mình với công việc

7. Hãy tạo ra những trải nghiệm BẤT NGỜ, vượt trên sự mong đợi của khách hàng

8. Không nên thuê ngoài những hoạt động chủ chốt của mình (ví dụ kho hàng là một hoạt động chủ chốt của 1 công ty TMĐT, thuê ngoài sẽ làm bạn gánh chịu rất nhiều rủi ro cho thương hiệu và uy tín)

9. Chăm sóc khách hàng qua điện thoại rất quan trọng, có thể nó không tạo ra doanh thu trực tiếp, nhưng đó có thể là cơ hội duy nhất bạn gây ấn tượng cho một khách hàng trung thành trong tương lai; hãy để họ nhớ những trải nghiệm bạn đem lại cho họ

10. Coi chăm sóc khách hàng là nhiệm vụ của toàn bộ công ty, không phải của riêng 1 bộ phận nào

11. Đưa những giá trị cốt lõi trở thành điều mà tòan bộ công ty đều thấm nhuần, hiểu và áp dụng trong công việc cũng như trong đời sống cá nhân của mình. Khi đó, mỗi cá nhân sẽ trở thành một đại diện thương hiệu cho bạn

12. Xây dựng văn hóa doanh nghiệp phải dựa trên ý kiến của nhân viên. Chỉ khi họ được lựa chọn, họ mới cam kết với những gì họ đã chọn

13. Những công ty lớn hơn có tầm nhìn vĩ đại hơn, vượt lên trên mục tiêu kiếm tiền hay trở thành 1 công ty hàng đầu trên thị trường. Rất nhiều công ty khác đã bị mắc kẹt khi chỉ tập trung vào kiếm tiền, và sau đó họ chẳng bao giờ trở thành 1 công ty lớn cả. Đó cũng là tiêu chí đánh giá một con người và một người vĩ đại: họ có tầm nhìn lớn vượt trên mục tiêu kiếm tiền

14. Hãy vui vẻ: Tận hưởng cuộc sống, vui vẻ với những việc mình làm.
Tạo không khí vui vẻ và cởi mở, thậm chí pha chút kỳ quặc trong doanh nghiệp bạn, điều đó không chỉ khiến nhân viên của bạn sáng tạo hơn mà họ cũng sẽ làm việc hiệu quả hơn

Hy vọng những bài học này sẽ hữu ích cho bạn và doanh nghiệp của mình!

– by Cao Vuong

[14.12.13]-[Vời vợi]


Người ta cười đùa vui vẻ. Người ta gọi nhau trìu mến. Người ta thương nhau thế đó. 

Mình có vui không? Mình có buồn không? Tự hỏi tâm trạng giờ là như thế nào? Cứ có cái gì đó nghèn nghẹn, đau đáu. Mình trở thành người thừa, người đứng bên lề, và, thật sự, mình có cần họ phải hiểu cho mình không? Không. Mình không muốn bị thương hại. Nỗi đau họ gây ra cho mình là quá đủ rồi. Giờ giấu nỗi đau ấy đi thôi. Mình cũng không muốn nhìn thấy họ cứ trêu ngươi mình. Hy vọng là hôm nay mình sẽ k phải gặp họ ở bất cứ nơi đâu. 

Chỉ muốn giấu tất cả đi. Chẳng muốn gặp ai quen nữa cả. Đủ quá rồi.

[10.12.13]-[Sinh viên – bạn cần gì?]


Ngày hôm nay đọc được bài viết này, thiệt nóng ruột nóng gan quá đi ~~ Tất cả những điều người viết đề cập cũng là những điều mình từng trăn trở, và đã tìm ra câu trả lời cho mình, nhưng đến hôm nay, điều mình chưa thực hiện dc, là vấn đề cuối tác giả đề cập, “CHỦ ĐỘNG”. Mình hiện tại có lẽ còn thiếu “vốn liếng” nên giờ có đẩy mình vào đường cùng như trước, mình cũng k thể “tự thân” trôi chảy được. Động lực có lẽ chưa đủ lớn, mỗi ngày chỉ biết nuôi cảm hứng cho mình, mà mình cũng tham lam quá. Mọi thứ, mình đang làm cho mình áp lực thêm, stress quá thể, đôi khi mệt mỏi chỉ muốn nằm xuống, ngủ giấc cho quên đời. Vậy mà mình nằm xuống thiệt 😐 Haiz, mình nuông chiều bản thân quá r.

Cố lên tôi ơi!!!

 

Bài viết sau khi được đăng tải lên Facebook đã gây một hiệu ứng lan truyền cực nhanh và nhận được hơn 2050 lượt like, 1000 lượt share, và hàng chục comment, chưa kể đến các bạn đã đọc và không click like hay bình luận điều gì. Điều gì làm nên một sự lan truyền mạnh mẽ đến vậy. Hãy cũng đọc xem bài viết này nhé.

Sinh viên – bạn cần gì?

“Gửi các bạn sinh viên những trăn trở của một người trẻ tuổi.

Giờ này có thể bạn đang ngủ rất ngon. Tôi thì không dù đồng hồ chỉ đúng 5h sáng. Mấy nay cứ trăn trở nhiều thứ, thức khuya lắm! Nhiều khi cũng thắc mắc không biết mình có phải 25 tuổi không? Thấy mình già so với tuổi quá.

Đây không phải là một chủ đề to tát hoặc mới mẻ gì, nhưng tôi trăn trở nên chia sẻ, thế thôi!

Tôi nhớ trong một tác phẩm nào đó của nhà văn Phan Việt có đoạn: “Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18 – 25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khỏe lẫn sự dẻo dai, cả hưng phấn lẫn thất vọng, cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng, cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc”. Tôi hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ của tác giả. Tôi đặt tên cho khoảng thời gian ấy là Tuổi Trẻ. Chẳng phải dưới 18 hoặc trên 25 thì không trẻ nữa, nhưng tôi thấy 8 năm ấy mới thật sự là đẹp nhất của giai đoạn tuổi trẻ. Ở cái tuổi ôm trọn thời sinh viên này, lẽ ra các bạn phải dấn thân thật nhiều, trằn trọc, suy tư thật nhiều về cuộc đời, về xã hội, về dân tộc,… thậm chí mất ăn mất ngủ, thao thức đêm dài.

Có quá nhiều câu chuyện kể về những con người sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó, cùng cực để rồi họ có động lực vươn lên thành công. Tôi từng đọc và cả tiếp xúc với những con người ấy và tôi nghĩ: “Nếu ở trong hoàn cảnh đó, mình cũng sẽ có động lực vươn lên như họ thôi”. Hoặc cũng không thiếu những câu chuyện về những người thành công được sinh ra trong một nền tảng gia đình rất tốt, ba mẹ đều thành công và họ ý thức được tầm quan trọng của việc đầu tư vào giáo dục cho con cái. Tôi cũng biết và tiếp xúc với nhiều người thuộc nhóm này, rồi tôi cũng từng nghĩ: “Gia đình họ có điều kiện và nền tảng như vậy, việc họ thành công không có gì đáng ngạc nhiên cả”. Nếu bạn cũng có những suy nghĩ giống như tôi cho hai trường hợp trên, thì tôi chia sẻ rằng đó chỉ là sự biện hộ thôi. Cả hai nhóm người trên đều đáng ngưỡng mộ và trân trọng bởi họ đã nỗ lực vươn lên trong cuộc sống. Tôi thì thuộc nhóm người ở giữa và tôi nghĩ mình giống đa số các bạn. Nói một cách văn vẻ đây là nhóm người mắc kẹt ở mức trung bình về nhiều mặt. Gia đình tôi không giàu, nhưng cũng không quá nghèo (tuy là hơi nghèo vào cái thời đất nước còn khó khăn, gia đình nào cũng vậy thôi). Tôi học không xuất sắc, nhưng cũng không dở. Tôi không tự ti, nhưng cũng chẳng tự tin về mình lắm. Tôi không có nhiều mối quan hệ trong cuộc sống, nhưng cũng có không ít bạn bè,… Tôi nói như vậy chỉ để muốn chia sẻ với bạn rằng ai cũng có thể vươn lên cho dù xuất thân trong hoàn cảnh gia đình như thế nào, thành tích học tập ra sao, thông mình vừa vừa, thông minh kiệt xuất, hay ngu si đần độn,… Chỉ cần một tư duy đúng đắn, nuôi dưỡng khát vọng lớn và dám dấn thân lăn xả từng việc nhỏ bằng tất cả trách nhiệm của mình. Ai cũng có thể vươn lên!

Cứ mỗi lần tiếp xúc với các bạn sinh viên là tôi lại đau đáu trong lòng. Những câu hỏi các bạn đặt ra cho tôi nhiều khi khiến tôi phát bực nhưng phải làm chủ cảm xúc để giữ thái độ bình tĩnh. Hoặc cũng không ít lần khi nghe hỏi xong, tôi chỉ biết cười trừ vì thật sự không biết phải trả lời sao cho thỏa đáng nữa. Tôi xót xa không biết tại sao những câu hỏi ấy lại được nêu lên dù biết là không nên vùi dập từ trong trứng nước, cần khuyến khích dám đặt câu hỏi khi có thắc mắc vì đó là cách rất hay để học hỏi. Nhưng thông qua những câu hỏi ấy, tôi thấy một thực trạng tư duy kém cỏi, thiển cận và bị động đang ăn sâu vào trong nhiều bạn sinh viên.

Trong một lần tọa đàm thân mật với khoảng 20 bạn sinh viên đến từ nhiều trường đại học khác nhau, có một bạn sinh viên năm cuối khối ngành kinh tế hỏi tôi rằng: “Anh ơi, trong 4 năm học đại học, em không tham gia hoạt động hoặc đi làm thêm gì hết, vậy thì bây giờ em điền cái gì vào CV để xin việc đây anh?”. Khi tôi hỏi ngược lại những người tham dự hôm ấy là ai cũng ở trong tình trạng giống vậy, thì quá ngạc nhiên là khoảng 60% cánh tay giơ lên. Trời ơi! Tôi chỉ muốn hét thật to với nhóm bạn trẻ đó (may là tôi giữ được sự bình tĩnh để từ tốn chia sẻ): “Các em ơi, sao các em đi tìm một thứ mà chắn chắn là không có trên đời này vậy? Các em muốn thành công mà không phải trả giá? Các em muốn học giỏi mà không có những đêm thức trắng vùi đầu vào đèn sách sao? Làm gì có cái thứ đó trên đời này”. Tôi đang nói đến một tư duy vô cùng nguy hiểm ở các bạn sinh viên, tư duy mì ăn liền. Cái gì cũng muốn có ngay kết quả mà không phải bỏ công sức. Cái gì cũng muốn người ta mang đến dâng cho mình, ngồi rung đùi mà hưởng trái ngọt.

Khi huấn luyện một khóa học với chủ đề “Sẵn sàng cho sự nghiệp”, tôi ngạc nhiên khi thấy có khá nhiều bạn sinh viên mong muốn bước vô khóa học để được nghe về cách trả lời phỏng vấn, cách viết CV sao cho hay, cách làm sao để thi đậu vào chương trình MT (Management Trainee – đây là một cuộc thi nhằm tìm kiếm những tài năng trẻ của các tập đoàn đa quốc gia rất được giới sinh viên quan tâm). Nói chung là các bạn cần những cái có thể xài được liền, tạo kết quả ngay tức thì. Thực dụng không có gì là xấu cả, tuy nhiên nó chỉ phát huy hiệu quả khi bạn có một nền tảng nhận thức vững chắc về sự nghiệp, về tư duy lãnh đạo, về phong cách làm việc, về văn hóa ứng xử nơi công sở,… Hay nói một cách khác là nội lực của bạn có mạnh thì kỹ năng mới phát huy tác dụng. Khi hỏi thăm thì tôi biết được các bạn rất ít tham gia vào những hoạt động xã hội, các câu lạc bộ đội nhóm và nỗ lực vươn lên nhiều vai trò lãnh đạo khác nhau. Vậy mà ai cũng muốn thi đậu vào MT? Tôi giả sử các bạn may mắn trả lời phỏng vấn tốt để vào được chương trình này, thì liệu bạn có “sống” và tỏa sáng được trong đó hay không là điều bạn cần suy nghĩ. Tôi rất tâm đắc với cách nhìn nhận của Chuyên gia giáo dục Giản Tư Trung rằng “Ta là sản phẩm của chính mình”, vậy thì cái sản phẩm BẠN ngày hôm nay có cạnh tranh được với những “đối thủ” khác về tư duy, nhận thức, thái độ, kiến thức, kỹ năng,… hay không? Đối với đồ ăn thì người ta cũng ráng suy nghĩ cho ra những phương cách “mì ăn liền” để đáp ứng với đỏi hỏi ngày càng gắt gao và cạnh tranh của xã hội, nhưng với thành công thì làm sao có thể như vậy được?

Tư duy thứ hai là tư duy đòi hỏi. Các bạn đòi hỏi nhiều quá, nhiều hơn những gì các bạn bỏ ra. Các bạn sinh viên đa số đều rất tự tin về kiến thức của mình, đó là con dao hai lưỡi. Tự tin là tốt, nhưng tự tin bao nhiêu thì cần phải nỗ lực chui rèn bản thân không ngừng. Các bạn đang dán cái mác “ĐẠI học” quá lớn vào mình để kết luận rằng kiến thức đã đủ cho công việc và mình có quyền đòi hỏi công ty phải trả mức lương tương xứng với 4 năm dùi mãi kinh sử trên ghế nhà trường. Có nhiều bạn khi tôi hỏi về công việc bạn mong muốn sau khi ra trường, bạn mô tả muốn làm việc cho các tập đoàn đa quốc gia với thu nhập ít nhất là 800 USD/tháng. Tôi hỏi tiếp: “Vậy em có cái gì để người ta phải trả em 800 USD/tháng?”. Bạn… cứng họng!

Các bạn ơi, mơ lớn là tốt. Bạn muốn mức lương bao nhiêu cũng được, không những 800 USD/tháng, mà thậm chí 8000 hay 80.000 USD cũng được. Nhưng, bạn cần phải trả lời câu hỏi là bạn có cái gì để người ta phải trả cho bạn mức lương đó? Bạn có nghĩ công việc photocopy cũng có thể làm xuất sắc hơn bình thường được hay không? Bạn phải thay thế tư duy đòi hỏi bằng một tinh thần cống hiến hăng say, không ngại việc, không chê việc, làm với tất trách nhiệm và chuẩn mực cao nhất để đổi lại kinh nghiệm và sự tín nhiệm. Chứng minh cho họ thấy đi đã, khoan đòi hỏi, rồi bạn sẽ được trả công xứng đáng sau này.

Ngoài ra, các bạn chỉ muốn nhận mà không muốn trả giá. Từ “giá” ở đây tôi muốn nói ở cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Tôi diễn thuyết cho sinh viên khá nhiều, cái gì miễn phí thì bạn đến đông lắm. Nhưng cái gì cần một khoản đầu tư để học hỏi sâu hơn thì hình như với bạn nhiêu đó “hàng” miễn phí là đủ rồi. Bạn chê mắc, bạn tiếc tiền, bạn thấy không cần thiết. Rồi thì sau này cái giá mà bạn thật sự sẽ trả còn đắt hơn nhiều. Bạn tiếc tiền đầu tư vào bản thân thì xem như bạn cũng tiếc thành công.

Cuối cùng, điều khiến tôi trăn trở nhiều nhất ở các bạn sinh viên là các bạn không có một khát vọng lớn. Cách đây hai tuần, tôi kết hợp với một tổ chức nhân sự uy tín để tổ chức một khóa huấn luyện dành cho những sinh viên đã qua chọn lọc, nhằm mục đích trang bị cho các bạn cách tư duy của một nhà lãnh đạo tương lai. Khóa huấn luyện kết thúc rồi nhưng dư âm của nó khiến tôi trằn trọc mãi. Tôi băn khoăn, lo ngại về Tuổi Trẻ hiện nay, lứa tuổi mà tôi cũng thuộc về. Rồi Việt Nam chúng ta sẽ ra sao khi mà những con người chủ nhân tương lai của đất nước lại có những suy nghĩ và biểu hiện như vậy? Trách ai bây giờ đây? Tôi không dám vơ đũa cả nắm, bởi tôi tin rằng vẫn có rất nhiều bạn trẻ đang từng ngày nỗ lực vươn lên với những khát vọng lớn lao, phục vụ trước hết cho đất nước, sau đó mới đến bản thân mình. Nhưng tôi muốn dấy lên một thực trạng đáng báo động ngày nay ở một số lượng lớn các bạn sinh viên: các bạn suy nghĩ nhỏ quá. Đó là chỉ mong làm sao có đủ tiền sống mỗi ngày; làm sao có thể thi đậu tốt nghiệp tốt nghiệp nếu không sẽ bị ba mẹ la; làm sao để có thể tìm được một công việc ổn định sau khi ra trường; làm sao có thể tự lo được cho bản thân sau khi tốt nghiệp,… Tôi cũng từng như vậy, y chang các bạn thôi. Nhưng bạn ơi, bạn cần biết rằng điều đáng sợ nhất của một đất nước không phải là nghèo nàn về tài nguyên khoáng sản; không phải là đất nhỏ ít dân; mà điều đáng sợ nhất là đất nước ấy chỉ tập hợp những con người không dám khát vọng lớn, không dám ước mơ lớn. Ai cũng muốn nước mình giàu mạnh, ai cũng muốn Việt Nam có thể vươn ra tầm châu lục, thậm chí là sân chơi toàn cầu; nhưng ai cũng suy nghĩ nhỏ nhặt, ai cũng chỉ nghĩ cho riêng cho bản thân mình thôi thì làm sao có thể cùng nắm tay nhau đi lên được đây? Bạn có thể trông chờ điều gì trong khi mỗi ngày mình chỉ biết la cà những quán café, quán nhậu, những thú vui cho quên đời quên sầu, giết thời gian. Tôi thật sự lo, lo lắm các bạn ạ!

Than vãn rồi cũng thế thôi, bây giờ cần phải làm gì đây? Câu hỏi này quả là rất rộng và quá khó với tôi. Nhưng nếu chỉ được chọn một điều duy nhất để chia sẻ với sinh viên, trong giới hạn kinh nghiệm và hiểu biết của mình, tôi muốn nói rằng các bạn cần phải CHỦ ĐỘNG. Các bạn còn bị động quá, điển hình là mỗi khi tọa đàm (tức là một dạng hỏi đáp chia sẻ kinh nghiệm), tôi hỏi là có ai có câu hỏi gì không thì chỉ một sự im lặng đáng sợ xuất hiện. Tôi hỏi tại sao thì các bạn nói rằng đến đây để được nghe anh chia sẻ gì đó. Các bạn ơi, cần phải thay đổi tư duy ngay đi, CHỦ ĐỘNG lên. Đừng ngồi đó mà mong người ta đem thành công đến với bạn. Đừng chỉ biết nộp đơn rồi cầu mong nhà tuyển dụng gọi điện và mời bạn ký hợp đồng. Đừng mỗi ngày chỉ có đến trường rồi quay về nhà mà mong mình sẽ tỏa sáng trong sự nghiệp sau này. Đừng kêu than oán trách việc giáo dục đại học thế này thế kia, thiếu thực tiễn, toàn lý thuyết,… Ai cũng có công việc và trách nhiệm của họ thôi. Nhiệm vụ của bạn là học và hãy biết nỗ lực học một cách chủ động. Nó xuất phát từ ý thức “Ta là sản phẩm của chính mình” để chuyển vai trò đầy tớ sang vai trò ông chủ của quá trình học. Chính bạn mới là người đề ra những cái mình cần học dưới sự hướng dẫn của thầy cô hoặc những người trước, rồi nỗ lực học tập bằng phương pháp học sáng tạo. Sự học cũng cần mở rộng cách nhìn nhận. Không phải cứ phải có cái bàn, cái ghế, quyển vở, cây bút thì mới gọi là học. Học ở bất kì đâu, học từ bất kì ai. Chỉ cần một cái đầu rộng mở, chịu khó quan sát, trao đổi, đánh giá, phân tích, thắc mắc là được. Thay đổi cả hệ thống thì khó, nhưng thay đổi bắt đầu từ chính bản thân mình thì ai cũng làm được, chỉ là bạn có muốn hay không thôi?

Vài trăn trở của một người trẻ tuổi gửi đến Tuổi Trẻ. Giai đoạn 18 – 25 thật đẹp, đừng phung phí thời gian để biến mình thành một thế hệ lu mờ của xã hội.

5h sáng ngày 3/7/2012″

By: Vũ Đức Trí Thể

[08.12.13]-[Một giấc mơ]


Mình vừa có một giấc mơ kì lạ.

Mình thấy mình ra công viên Gia Định, tên nó là như thế, cảnh vật thì k như ngoài đời thực. Dạo lòng vòng, rồi bất giác mình nhìn thấy Thái Hòa, mình tránh mặt đi, rồi quay lại nhìn, mình thấy thêm 2 thằng bạn của TH đang đứng đó đánh cầu, nếu k nhầm thì đó là 2 bạn game của TH. Rồi lại quay mặt đi, ko dám nhìn lâu, k muốn để TH thấy mình. Lát lại quay mặt lại, văn TH, vẫn 2 thằng bạn, rồi có thêm 2 thằng bạn khác, trong đó có 1ng là T. Hà, bạn của mình, ko bik sao tự dưng xuất hiện ở đây. Rồi lát sau quay lại, vẫn thế, nhưng bên cạnh TH giờ có thêm 2 ng con gái. Rồi một lát quay lại nhìn, lại thêm 2 ng con gái, một lát sau cả đám con gái ở đó. Blah blah, số người xuất hiện ngày càng nhiều. TH vẫn ngồi ở giữa. Mình không biết ai là ai cả, vì mình k nhìn mặt họ. Mình không muốn đối mặt. Bảo bạn về trước. Chẳng biết nghĩ sao, mình lại đi vào đó. Mình cũng không biết, cứ đi mà thôi, nhìn điện thoại, ko nhìn mặt ai cả. Mọi người bắt đầu nhận ra sự xuất hiện của mình, bắt đầu chỉ trỏ, bàn tán, xầm xì, có nhìn thấy ánh mắt TH dõi theo đầy thắc mắc. Rồi mình bước ra phía sau một cánh cửa… Chọn 1 chỗ đứng 1 mình, ngồi 1m, bất thình lình ở đâu T.Hà xuất hiện, rồi nó nói lảm nhảm gì đó, lúc đầu ko để ý, lát sau cũng có nghe, lúc đầu ngỡ là đang nói bóng gió về chuyện của mình, nhưng hóa ra không phải. Mà giờ thì không nhớ nó nói gì rồi. Rồi mình nói chuyện với người bên cạnh, cũng k nhớ rõ là nói gì. Có một vài người từ phía trước đi vào, thấy mình thì xì xầm gì đó, rồi nhanh chóng đi ra, dường như ai cũng ngại/sợ gặp mình. Đứng đó 1 hồi lâu, mình lại gần cửa nhìn ra phía ngoài trước, thấy chỉ còn lại 1m TH, chỗ khi nãy giờ đã được thay bằng 1 nhóm khác chuẩn bị cho sự kiện gì đó. TH ra về. Cầm trái bắp quay đầu nhìn mình, cũng cười dc 1 cái, rồi mất dạng.

Mình lạc vào một thế giới khác, nơi đó lạ, bị ngập hầu hết. Nơi nào đó, mình k biết nữa.

Có một chỗ nào đó, mình thấy một góc tường trắng, ở giữa có 1 bộ trống. Không biết có ý nghĩa gì.

_____________________

Những giấc mơ lộn xộn cứ đan xen vào nhau. Tối qua, mình lại nằm mơ gặp 1 người khác. Một người mà mình để ý cũng lâu r, k ngờ lại nằm mơ gặp và rõ mặt nữa chứ, dạo này đầu óc mình nhạy cảm quá. Trước giờ mình vẫn luôn nhắc nhở cái gì nên, k nên để gìn giữ mối quan hệ của mình, giờ có lẽ điều đó ko còn cần nữa rồi, khi mà người ta không biết trân trọng.

________________

Dạo này mình yếu lòng quá thể, những cũng k đến nỗi bị nhấn chìm. Việc học hành vẫn bết bát, khá là lo lắng… không biết làm sao giờ nữa, khá là khủng hoảng và bị mất tinh thần.

Một vài thứ, mình không biết phải giải quyết như thế nào, có cảm giác mọi thứ khá là rối rắm, nhưng không rối rắm chút nào khi mình đã tìm ra giải pháp, nhưng mình lại chưa thực hiện được nó. Trong mình như có cái gì đó trì trệ khiến mình lần lữa mãi, vấn đề là do mình thôi. Vẫn cứ lo lo, một nỗi lo vô hình không biết từ đâu. Còn nhiều thứ đang chờ đợi mình. Sợ. Nhưng cũng phải cố gắng thôi.