Happy birthday to me :)


Chà, hôm nay nên tường thuật lại như thế nào đây nhỉ? Mấy năm trước mình thường hay thuật lại, để những năm sau, và nhiều năm sau nữa xem lại có thể tái hiện chút kí ức nào đó.

Mình hôm nay thì ko phải không muốn viết nhưng không còn sự thôi thúc nữa rồi. Hm…cảm xúc vơi ít nhiều nên cũng ko  biết phải viết gì ở đây. Những gì muốn nói, muốn kể mình đã kể với mẹ hết rồi. Thôi thì chắc đợi một dịp dạt dào cảm xúc nào đó kể vậy.

À, không quên kể chuyện này. Tự dưng đang đứng, có một chị lại cho vé xem phim, bất ngờ ghê luôn, không hề quen biết gì cả. Có lẽ đó là điều bất ngờ lớn nhất trong ngày.

Còn chuyện vui nhất có lẽ tấm ảnh cô Bình An chụp :)) thiệt pó tay cô luôn :)))))) Hôm nay gặp được cả cô Vô Thường nữa. Chẳng biết sao mình đã có thiện cảm với cô ngay từ lần đầu nhìn thấy ảnh cô trên facebook rồi. Nhưng vì ko quen biết nên cô ko chấp nhận lời mời kết bạn của mình. Hôm nay đã được gặp cô, cảm thấy vui, chỉ đơn giản là nhìn thôi, không cần nói chuyện, thế là đủ. 😀

Mọi thứ diễn ra ngày hôm nay, con cảm ơn rất nhiều ❤

Continue reading “Happy birthday to me :)”

Advertisements

Mình đang làm gì vậy?


Có lẽ đây là lần đầu và cũng là lần cuối mình lật những trang vở này. Mình không nản vì kiến thức nhiều, mình không buồn vì ko học nổi, mình chỉ thấy buồn vì kiến thức nó kích thích mình học quá nhưng mình lại không chịu học. Thật sự là kích thích í, nhìn những bài toán chỉ muốn giải cho ra đáp án, nhìn những trang văn chỉ muốn học thêm từ vựng. Quá thiếu, quá yếu cho một kì thi.

Như hôm trước mình đã post stt và có vẻ mình chưa thực hiện dc điều đó. Dù hiện tại mình đang học giống như những ngày cuối cách đây 4 năm mình học, nhưng xuất phát điểm hoàn toàn khác, mức độ trau dồi hoàn toàn khác, nên mình biết, mình hiểu, mình đang ở đâu, mình như thế nào. Có vài suy nghĩ nhen nhóm trong quá trình học, có vài con đường mình đã vẽ ra dựa trên những điều đó. Thật sự là có nhiều cách học và nhiều con đường để đi. Mỗi con đường đều có những gian truân riêng của nó. Hơn lúc nào hết, mình cảm thấy mình rất hiểu mình của hiện tại. Dù đôi lúc vẫn cần lời khuyên của bạn bè, khi đó những lời khuyên chỉ còn là thứ yếu, lòng mình sáng tỏ hơn bao giờ hết.

Continue reading “Mình đang làm gì vậy?”

Ừ thì, mệt


Ngủ dậy thật là mệt mỏi…

Ngày mai mà thức lúc 7h nữa thì ko biết ngày kia có đi thi nổi k…

Mở mắt ra với bao nhiêu câu hỏi trong đầu…

Có cái hẹn mà sắp mãi không xong…

Khó xử

Bao nhiêu thứ chưa làm, chưa hoàn thành…

Ừ thì mệt mỏi

Continue reading “Ừ thì, mệt”

Stress


Haiz, stress

Đêm nay ở một mình.

Có nhiều điều muốn nói mà ko biết viết sao.

Stress

Ôi sắp tới rồi…

Lo lắng…

Không nói dc với ai.

Phân tâm quá

Chưa làm xong…

Haiz…ừ…

Sang ngày hy vọng viết dc điều tích cực. Bây giờ là 12h37 A.M, nên gọi thế nào nhỉ? ý là hôm qua 27/6 có một chuyện vui với bạn, suy nghĩ vẩn vơ k ngờ thành hiện thực, z á 😀 Giờ thì đang tận hưởng cảm giác ở một mình ❤ yeye

Ừ, buồn và khó xử


Mọi thứ có một chút là thật, một chút là ảo, một chút là dối…

Khi biết mọi thứ đều có kịch bản không khỏi tránh thất vọng.. Đúng là tại sao có sự khác biệt đến như vậy. Đó đúng là một kĩ năng. Em đã lùi anh xuống một bậc rồi, quy hóa anh bình thường rồi, không còn là những gì anh thể hiện nữa đâu, chỉ tin phần nào đó thôi. Vết sẹo trên tay anh, giờ em đã không còn thấy nữa, có lẽ anh đã trị nó rồi… Em cũng đã hiểu vì sao anh lại không khoe body rồi…có lẽ vết mổ vẫn còn lưu ở đó. Anh có một đôi vai suông, đôi khi, em vừa thích nhìn đôi vai ấy, đôi lúc lại không. Anh…

Continue reading “Ừ, buồn và khó xử”

Anh nè


Viết về anh một tí…không viết cứ bị buồn thế nào í 😀 Hm, mà kể cũng ko biết kể thế nào… Thế nào nhỉ?

Ừ thì mình muốn quen một bạn nào đó cũng yêu anh, để mình có người chia sẻ tình yêu này, vui buồn cùng nhau. Những người yêu anh thì nhiều, nhưng những người yêu anh mà hợp cạ được với em thì chưa tìm được. Chẳng biết bạn í là bạn nào, ở nơi nào, chẳng biết khi nào chúng ta gặp nhau, chẳng biết và chẳng biết…

Gửi người bạn chưa có duyên của tôi ơi, tình yêu của chúng ta không có gì đáng xấu hổ phải không? Khi nào bạn muốn ló mặt ra với mình thì cứ hú mình một tiếng nha :3 Nếu không hãy chia sẻ những tấm hình, những cảm xúc của bạn về anh thật nhiều, mình sẽ tìm được bạn thôi ❤

Continue reading “Anh nè”

Haiz…


Hôm nay mình đã “tiếp tay” một người làm một việc gian dối…
“Tiếp tay” mà lại tiếp trật…đã sai lại càng sai…thành ra sinh ra bao điều rắc rối. Mình biết mọi hành vi của mình 90% đã bị nhìn thấy hết rồi…nhưng có lẽ chỉ cảnh cáo và vì chú đã xuống nước nhận sai một chuyện khác, nên mọi người xem như bỏ qua. Mình ngồi đó, những lời to tiếng cứ văng vẳng bên tai…trao đổi ánh mắt ái ngại với bạn ngồi đối diện, bạn đeo khẩu trang nên ko bik tâm trạng bạn thế nào, nhưng nhìn vào mắt, mình cảm thấy hẳn bạn đang cùng tâm trạng với mình..

Continue reading “Haiz…”

Lại là anh


Lại buồn, lại nặng lòng mỗi khi nghĩ đến chuyện tình của anh 😦

“Nhưng buồn cười là chúng ta vẫn sống cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy”

Nghe câu này của anh em lại thấy đau lòng và nhớ đến một bài hát nhạc Trịnh, một mối tình thật đau đớn… Anh à, điều đó thật là buồn cười anh nhỉ? Cái gì đã qua, nó đã nằm đó, ngủ yên như đã chết vào khoảnh khắc đó rồi…và chúng ta vẫn sống, tiếp tục hành trình…như chưa từng có gì xảy ra… Có gì xảy ra hay không…cả anh và em đều biết cả mà nhỉ? 🙂

Continue reading “Lại là anh”

Anh


Chẳng biết đâu là thật…đâu là ảo…

Tại sao em phải khóc vì chuyện tình của anh? Nó..chẳng liên quan gì đến em cả, mà sao em lại thấy đau thế…

Bài hát đó nghe sao mà da diết thế hở anh? Bao nhiêu tâm trạng, nỗi buồn anh dồn vào đó…Anh à…

Có thực là nó đã xảy ra như vậy hay không? “Khi đó anh còn quá trẻ…”, “nếu chúng ta gặp nhau muộn hơn, có lẽ chúng ta sẽ được ở bên cạnh nhau…”. Là cho anh hay cho em đây?

Continue reading “Anh”

[11/04/2010]-[Uhm…]


[11/04/2010]-[Uhm…]

Có thể quên, cũng có thể nhớ. Nhưng dù nhớ hay quên, thì mình vẫn nhớ… theo một lẽ nào đó :p

Cái lối viết mập mờ ngày xưa nay đã trở lại. Có thể nó khiến nhiều người khó chịu vì cách viết này. Cũng nó thể nó kích trí tò mò của nhiều người. Hên xui :”> Nhưng dù sao thì nó muốn đến thì mình đón nhận nó vậy. Dẫu sao có nó, mình vẫn còn biết rằng mình còn có thể viết được :p

Giờ biết làm gì đây? Một mình… vọc cái máy, xem như đó là thú vui. Khá lâu rồi ko game, đơn giản vì không có hứng. Mà nếu có hứng đi chăng nữa thì mình cũng bị những điều khác cuốn hút. Cuối cùng vẫn ra một kết quả: không chơi được. Cái chương trình Piano này xem ra cũng vui phết :)) Mong muốn học piano lâu rùi :”> giờ mới tìm đc chương trình (tình cờ thấy trong lúc tìm cách chèn cái đồng hồ đếm ngược vào power point :”>). Chẹp, từ từ mò mẫm vậy :)Có điều hok nhớ đc mấy cái phím >”< hức :-s

Continue reading “[11/04/2010]-[Uhm…]”