Những câu nói của thầy Albus Dumbledore


Albus Dumbledore  là hiệu trưởng của Học viện Pháp thuật và Ma thuật Hogwarts, trong bộ truyện nổi tiếng Harry Potter  củaJ.K. Rowling .

Harry Potter và Hòn Đá Phù Thủy – 1991

  • “Chào mừng các trò bước vào niên học mới ở Hogwarts. Trước khi các trò nhập tiệc, ta có đôi lời muốn nói. Những lời ấy là: Ngu đần! Mít ướt! Vặt vãnh! Véo! Cám ơn!”
  • “Ôi, âm nhạc! Đó là phép màu vượt xa mọi pháp thuật mà chúng ta có thể làm được ở nơi đây.”
  • “Sau cùng, với những bộ óc được tổ chức tốt, cái chết chỉ là một cuộc phiêu lưu vĩ đại khác mà thôi, không gì khác.”
  • “Những việc xảy ra dưới hầm giữa trò và thầy Quirrell là một bí mật hoàn toàn, vì thế cả trường đều biết hết.”
  • “Sợ tên của một sự vật sẽ làm tăng nỗi sợ sự vật đó lên.”
  • “Nhưng mà hãy nhớ, đừng quá chìm đắm trong những giấc mơ mà quên đi cuộc sống thực tại.”
  • “Thầy tin rằng các bạn của con, ngài Fred và George Weasley đã cố tìm cách gửi cho con một chiếc bàn cầu. Chằng ngờ gì họ nghĩ rằng thứ đó có thể làm con bất ngờ.”
  • “Sự thật. Đó là một thứ rất đẹp đẽ mà cũng rất khủng khiếp, cho nên nó nên được đối đãi bằng một sự thận trọng cực kỳ.”

Harry Potter và Phòng Chứa Bí Mật – 1992

  • “Tôi chỉ thực sự rời khỏi trường một khi không còn ai ở đây trung thành với tôi.”
  • “Đó là sự lựa chọn của chúng ta, Harry à, nó cho ta thấy thực lực của mình, vượt xa những khả năng của chúng ta.”

Harry Potter và Tù Nhân Ngục Azkaban – 1993

  • “Con nghĩ rằng họ (ba mẹ Harry) thật sự rời khỏi con sao? Con nghĩ rằng chúng ta không thể gợi nhớ về họ rõ ràng nhất khi đang ở vào hoàn cảnh khó khăn nhất sao?”
  • “Niềm hạnh phúc có thể được tìm thấy ở vào lúc đen tối nhất, khi một ai đó nhớ bật đóm lên.”

Harry Potter và Chiếc Cốc Lửa – 1994

  • “Nếu ông quả quết rằng việc nhắm mắt lại một chút sẽ gây khó khăn cho ông, Cornelius, thì chúng ta không còn gì để nói nữa. Ông phải làm những điều mà ông cho là thích hợp, và tôi cũng vậy.”
  • “Tò mò không phải là một tội… Nhưng chúng ta nên thận trọng với sự tò mò cũng chính mình… ừ, đúng vậy.”
  • “Giữ nổi khổ một thời gian sẽ làm nó tệ hơn khi con cuối cùng cảm nhận được nó.”
  • “Đừng quá quan trọng… thứ gọi là máu thuần huyết! Ngươi đã thất bại vì không nhận ra rằng vấn đề không phải là một người đã được sinh ra như thế nào, mà là họ đã lớn lên như thế nào!”
  • “Tôi tin rằng… người ta ưa chuộng sự thật hơn là những lời nói dối.”
  • “Sự khác nhau về tập quán và ngôn ngữ không là gì cả, nếu chúng ta có cùng đích ngắm và trái tim của chúng ta rộng mở.”
  • “Hãy nhớ rằng, nếu một lúc nào đó con phải chọn giữa cái đúng, và cái dễ, thì hãy nhớ việc gì đã xảy ra cho một cậu bé tốt bụng và dũng cảm bởi vì cậu bé ấy đã chắn ngang đường đi của Chúa tể Voldermort.”

Harry Potter và Hội Phượng Hoàng – 1995

  • “Người trẻ tuổi thì không thể biết người tuổi già nghĩ gì và cảm thấy gì. Nhưng những ông già sẽ có lỗi nếu họ quên đi tuổi trẻ của họ đã từng như thế nào…”

Harry Potter và Hoàng Tử Lai – 1996

  • “Và bây giờ, Harry, chúng ta hãy bước vào đêm và đuổi theo cô ả phù phiếm – cuộc phiêu lưu.”
  • “Hắn [Voldemort] không bao giờ dừng lại để hiểu được sức mạnh vô song của một linh hồn trong trắng thuần khiết.”
  • “Tôi đã cho rằng các vị sẽ mời tôi vào phòng khách, dè đâu bằng chứng nãy giờ cho thấy nếu cứ lạc quan quá đáng như vậy thì thành ra ngu.”
  • “… buồn thay, sự khiếm nhã ác ý diễn ra thường xuyên đến đáng báo động.”
  • “Tuổi già thì xuẩn ngốc và dễ nhầm lẫn khi nó đánh giá thấp tuổi trẻ.”
  • “Trong cái chết và bóng tối, chúng ta sợ những cái chúng ta không biết.”
  • “Không, tôi chỉ đang đọc một vài tạp chí Muggle… Tôi khoái những hoa văn đan len.”
  • “Thầy không lo, Harry à… Vì thầy đi cùng với con.”

Harry Potter và Bảo Bối Tử Thần – 1997

  • “Đừng có thương hại những kẻ chết, Harry. Hãy thương hại những kẻ đang sống, và trên hết, những kẻ sống mà không yêu thương.”
  • “Tất nhiên là việc này xảy ra trong đầu con, Harry, nhưng tại sao điều đó lại có nghĩa là nó không có thật?”

Thư Các Mác gửi cho con gái!


 

Con yêu của Ba!

Ba chờ con vào trường yên ổn, sắp xếp nơi ăn chốn ở giữa khung cảnh nội trú rồi mới viết thư cho con. Sỡ dĩ như vậy vì Ba muốn con đọc được khi xa nhà, ấy là khi con hướng về gia đình là nơi yên ấm nhất.

Ba muốn con đọc thư của Ba với một chút nhớ nhung, Ba lợi dụng sự nhớ nhung đó như một cửa sổ mở vào hồn con. Ba chắc chắn con sẽ ngượng khi đọc lá thư này vì con thấy Ba già hơn văn vẽ. Nhưng cứ để ngòi bút của ba tự nhiên hơn vì hôm nay Ba muốn nói với con những điều nghiêm trọng khác thường, khác với sự nô đùa thân mật hàng ngày của ba.

“Người con gái là một bông hồng”.

Đáng lẽ, ba nên nhường Mẹ con nói với con những điều Ba sắp nói. Nhưng nội dung bức thư này chứa đựng cái nhìn của phái nam đối với phái nữ. Điều này Ba nghĩ Ba sành hơn Mẹ.

Con đã 20 tuổi rồi, Ba biết là con không còn con nít nữa nhưng chưa hẳn là người lớn, con đặt chân vào khung cảnh Ba muốn giúp con ít nhiều, đó là ý tưởng mới mà mọi người cha đều muốn nói với con gái mình. Nhưng do một điều trở ngại nào đó nên lần lữa để rồi cuối cùng không bao giờ nói được. 20 tuổi ấy là lúc con nên nghe ít nhiều sự thật mà từ xưa tới nay Ba chưa hề nói với con. Có thể con nhìn thấy sự thực trong cuốn tiểu thuyết nào đó và có tính chất thơ mộng và tệ hại hơn nữa là lãng mạn…? Nhưng tốt hơn hết ba nên nói những điều mà nghĩa vụ làm cha nhất định phải nói. Con nên có bạn trai trong thời buổi mới, con không thể khước từ điều ấy, huống hồ người chồng tương lai của con sau này theo quan niệm bây giờ khó có thể nằm ngoài số bạn trai của con.

Có bạn trai không có nghĩa là buông tuồng với họ, có những câu đùa của họ con phải nên tiếp với vẻ mặt lạnh nhạt để kẻ đối thoại biết rằng phải tôn trọng phẩm giá của người con gái. Nhưng không phải vì vậy mà con trình diện với một bộ mặt đăm đăm, một bộ mặt “kín cổng cao tường” làm tắt hết mọi nguồn cảm hứng, làm xa cách tất cả các bạn trai của con và đồng thời cái may mắn tình duyên tốt đẹp. Một giáo nữ nào đó đã nói rằng “người con gái là một bông hồng”. Đúng đấy con ạ! Nhưng hãy là các que đâm vào bàn tay tàn bạo.

Một buổi đẹp trời nào đó con sẽ nhận được một bức thư tỏ tình. Điều đó không phải là trọng tội mà con phải dấu Ba Mẹ, trái lại Ba Mẹ mong muốn và ước ao, mong con thông báo cái hân hạnh ấy với Ba Mẹ và quả là buồn cho một người thiếu nữ nào không có bức thư xanh nào đến. Con có quyền yêu hoặc không nhận lời tỏ tình nhưng quyền tỏ tình thuộc về phái nam. Con nghe rõ: không bao giờ giành lấy quyền ấy của họ nhưng cũng không bao giờ báo cáo sự kiện xảy ra ấy với mọi người. Dù điều đó làm con thỏa mãn lắm. Trước tiên là không lịch sự với người gửi thư, kế đó là con đặt ra vấn đề tự ái không cần thiết đối với bạn trai. Con thử nghĩ mà xem, lan truyền cho mọi người biết chàng trai vừa bị khước từ tình yêu thì còn gì là thể diện cho “nạn nhân”. Và con gái của Ba cũng không thiếu tính giáo dục để đến nỗi gửi thư về người chủ của nó – Luật tình yêu cũng đòi hỏi phải lịch sự, tế nhị hơn mọi trò chơi thanh nhã khác con ạ.

Nếu con không chê Ba Mẹ có một chút kinh nghiệm thì không là người đi xe lửa bị đặt hướng đi cố định. Con đừng lo lắng những kinh nghiệm của Ba Mẹ có thể đi trái vì như thế nó sẽ bóp nghẹt tình cảm mới mẻ vừa mới chớm nở. Ba muốn con rõ những yếu tố sẽ giúp con trong việc lựa chọn họ, quyền quyết định phải thuộc về con. Khi con trưởng thành có nghĩa là vài ba năm nữa con có thể kết hôn với một người nghệ sĩ nghèo nhưng, Ba muốn nói với con rằng “nghệ thuật thường đi đôi với chất kham khổ của một nghệ sĩ” thì Ba Mẹ sẽ chúc con lên đường may mắn.

Cuộc đời là một biến thiên vô cùng di động. Ba Mẹ sẽ không thể cho con lời khuyên cố định, có giá trị trong mọi trường hợp như một thứ “cẩm nang” mà khi “hạ sơn” các sư phụ có thói quen trao lại cho các đệ tử. Nhưng dòng đời Ba Mẹ cũng đã trải qua khá nhiều, có thể nào không chia sẽ những điều mình biết cho con- người mà Ba Mẹ rất mực yêu thương! Nhân danh tình yêu đó Ba Mẹ mong con thành đạt tuyệt đối dù cho con có phạm tội gì với Ba Mẹ thì Ba Mẹ cũng sẵn sàng tha thứ. Sự che dấu là đầu dây cho mọi tội lỗi.

Con nên tham gia các buổi họp tập thể với điều kiện nó không phải là môi trường cho những vụ vụng trộm thiếu đẹp đẽ. Ba muốn đề cập tới những buổi dạ tiệc kéo dài quá nữa đêm. Khiêu vũ là một cử chỉ đẹp ăn sâu vào phong tục phương tây du nhập vào xứ mình, một xứ mà ấm ức còn đè nặng lên tim những người thanh niên. Khiêu vũ có thể biến thành trò chơi lợi dụng, ma sát có thể đem đến những con đường trơn tuột. Có thể một chàng trai mời con một bữa cơm thân mật, con nhận lời mời với một điều kiện anh ta tỏ ra có giáo dục và quen biết với con khá lâu. Tốt hơn hết con ạ, con nên cáo biệt chàng trai sau bữa ăn, con nên giữ bình tĩnh cho lý trí. Ba biết con phải can đảm lắm mới giã từ sớm như vậy. Nhưng tất cả nghệ thuật gây tình cảm của người con gái là không bao giờ cho chiêm ngưỡng, cho thưởng trọn niềm chiến thắng…

Con cũng đừng bao giờ đặt mình vào thế yếu, con phải biết tình yêu dù sao cũng là thành sự tranh chấp, kẻ yếu thì ngã trước. Không yêu sao được khi con đến phòng một chàng trai có đèn mờ ảo, có nhạc ru êm, có lời êm mật ngọt, có những cử chỉ yêu thương… cũng vì vậy con nên tránh những khung cảnh đặt con vào sự yếu mềm. Một khúc sông vắng, một đoạn đường khuya, một công viên vắng người. Bắt sao được khi kẻ thắng bao giờ cũng là kẻ mạnh. Ba tin rằng con không cổ hũ đến độ từ chối một bó hoa tươi mà chàng đã tặng con. Nhận đi con, đặt nó dưới chân tượng đài tình ái.

Tình yêu không phải là tội lỗi, nhưng con gái của Ba phải khước từ những tặng phẩm được đánh giá là ẩn nấp một sự mua chuộc. Kẻ không muốn bạn phải khước từ giá mua dù giá đó có cao đến bao nhiêu. Nhưng nếu con chưa có ý định kết ước lâu dài thì con hãy từ chối ngay món quá ẩn chứa một vật ước. Một chiếc nhẫn cưới, một món nữ trang. Ba đố con biết khi đôi trai gái đoạn tuyệt nhau thì điều đầu tiên họ làm gì? Họ đòi nhau thư từ và hình ảnh con ạ! Buồn cười nhỉ, khi thắm thiết cho nhau những lời yêu thương nồng nàn và trao cho nhau những tấm ảnh mà mặt trái ngang bằng những lời đề tặng nồng nàn.

Dù con có sợ, tình yêu vẫn cứ đến. Nếu là niềm vui thì con hãy âu yếm lấy nó như âu yếm với trẻ thơ. Nếu nó là vết thương lòng, có thể tâm hồn con gái vấn vương nhưng rồi ai đó sẽ băng hộ vết thương cho con. Nhưng bao giờ con tự hỏi: Người yêu con có chung thủy với con không? Cái thứ tình yêu mà đem ra mặc cả như một món hàng ngoài chợ thì không phải là tình yêu nữa. Khi đã yêu con đừng tính toán. Nếu người con yêu là người nghèo khổ thì con hãy cùng họ lao động để tô thắm tình yêu, nếu người con yêu là một người cụt chân thì con sẽ là cái nạng vững chắc cho đời họ. Tình yêu đẹp nhất sẽ đến với con nếu con làm đúng lới ba dặn.

Tình yêu đẹp nhất sẽ đến với con nếu con làm đúng lới ba dặn.

Con phải độ lượng và giàu lòng tha thứ, nếu có sự hối hận thực sự thì con sẽ phải chung thủy với người mình yêu. Nếu con bỏ mất hai chữ quý giá đó thì con xấu hổ không có gì mua lại được. Con không thể tự hào với gia đình, chồng – con. Con phải luôn nghĩ rằng họ yêu con vì lẽ gì? Nếu họ yêu con vì sắc đẹp thì con phải nhớ rằng sắc đẹp sẽ tàn phai. Nếu họ yêu con vì chức tước thì con khẳng định người đó không yêu con. Con phải từ chối và trả lời rằng: “Địa vị không đem lại hạnh phúc cho con người mà chỉ có ai lao động chân thành mới thỏa lòng người chân chính”.

Nếu con để kẻ nào đó đặt cái hôn ranh mãnh lên môi con thì trước khi hôn họ đã khinh con, khi hôn họ cũng khinh và sau khi hôn họ càng khinh hơn. Người nào biết sống vì con, vui khi con có tin vui, buồn khi con có nỗi buồn, người đó nhất định sẽ là chồng con. Hãy yêu đi con, yêu tha thiết như mẹ đã từng yêu Ba vậy!

Hôn con!

Ba của con!.

Các Mác

P/S : Yêu các cô gái của mình rất nhiều. Mong các cô gái hạnh phúc

[13/12/09]-[Nghỉ ngơi…]


Tối qua nằm mơ… một giấc mơ kì lạ…
Sở dĩ mình gọi nó là kì lạ, bởi vì chưa bao giờ có những giấc mơ tương tự thế hiện ra.. 😐
Hix… giờ nghĩ lại… >”<

Tối wa, mình nằm mơ thấy mình mổ mắt @_@ Hic hic, mà cái quang cảnh thì hình như diễn ra trong 1 lớp học >”< Trước lúc “mổ” hình như đã làm cái gì đó, nên thành ra hok thấy đau gì hết… (mơ muh). Và khi mọi thứ đã xong, mình có cảm giác là lạ, đôi mắt dường như vừa của mình, vừa hok phải của mình… Đeo kiếng vào mình vẫn thấy rõ như thường 😐 thắc mắc đến khi tỉnh dậy mới giải đáp đc.. mơ thôi. Nhưng lúc đó, quả thật mình đã tưởng đó là sự thật, và mình ko muốn thoát ra khỏi điều đó, chìm đắm trong giấc mơ với một niềm tin rằng.. mắt mình rồi sẽ bình thường. Uhm… mơ thôi!
Tỉnh dậy, ngỡ ngàng… ừ, thì mơ thôi. Nhưng sao hôm nay lại mơ thế nhỉ? Khó là lí giải đc…:|

________________

Tuần sau thi rồi…. giờ mình chỉ muốn 1 điều, chỉ tha thiết 1 điều… đó là học bài. Được học, cảm giác mình sẽ làm đc 1 cái gì đó khiến mình có 1 cảm giác vui vui, hưng phấn ^^ Nhưng qua, xung quanh có nhiều điều tác động, tâm trạng ko vững vàng… và thế là, như bạn thấy đấy, cái note này ra đời 😀

Lo lắng cho bài nghị luận xã hội, ko biết phải làm thế nào đây.. Thật sự khó… hic. Có lẽ, do mình ít viết về những vấn đề xã hội, dạo này cũng hok wan tâm nhiều đến.. xã hội, thế nên việc viết 1 bài NLXH đối với mình còn quá “non nớt”, thiếu kinh nghiệm… lỗi diễn đạt, dẫn dắt người đọc… hok bik phải làm thế nào >”<

Lo thì ít gì, làm đi!

Có một ngày nào đó…


“Là mùa đông nhưng không phải ai cũng hiểu được cảm giác được nhìn thấy mình bơ vơ
được nhìn thấy mình tự đưa tự đón
được nhìn thấy mình buột khăn len và choàng áo ấm
được nhìn thấy mình đánh rơi nước mắt ở trong gương

Có một ngày nào đó một người hỏi một người thế nào là yêu thương
một người kề sát tim một người và trả lời- Không biết!
có một ngày nào đó một người hỏi một người thế nào là hối tiếc
một người nắm lấy tay một người và trả lời- Đừng bước đi!”

Nguyễn Phong Việt

121213 – 101212


121213

Note này lúc trước mình đã để chế độ Only me. Giờ thì cũng không có gì phải lo là suy nghĩ linh tinh nữa cả, nên thôi cứ public. Dù có linh tinh đi chăng nữa, thì mình cũng cần một người để chia sẻ.

Đọc lại, thấy hơi bàng hoàng và ngỡ ngàng, về con-người-mình-đã-từng. Cũng không khác mình mấy, mình vẫn cứ lặp đi lặp lại cái vòng đó, nhưng mỗi lúc nó mỗi khác.

Mình chợt nhận ra, ngày xưa mình đã từng cô đơn như thế nào, mình đã cô lập mình ra sao, để làm gì? vì ai? Và? Sau đó? Mình đã chấp nhận như thế nào? Mình thôi không trăn trở nữa. Và? Mình hiểu.

Có nhiều điều, không biết phải nói sao nữa. Mình bất lực lắm.
Mọi thứ, chỉ riêng một mình mình nuôi dưỡng. Bây giờ mình nên để cho điều gì chết đây? Cũng chẳng biết, chẳng hiểu thế nào. Mọi thứ, như một giấc mộng dài, như Q&A vậy. Mình hiểu cảm giác của A như thế nào khi tỉnh dậy, nhưng mình không hiểu dc cảm giác mình như thế nào. Trốn tránh.

Có những giấc mơ, chợt đến rồi chợt đi, không báo trước, đọng lại đó, rồi cũng vơi dần theo năm tháng nếu không được ghi lại.

Bây giờ, trí nhớ của mình, liệu có dc khôi phục chưa? Mình có thể nhớ như đã từng không? Cảm giác của mình, nó ra sao nhỉ? Mình không hiểu dc, mình không cắt nghĩa dc, mình chỉ hiểu dc cảm giác của con trai thôi.

Có những thứ trải dài theo năm tháng, làm cho nó nhẹ nhàng đi, rồi sẽ được siêu thoát. Những mối băn khoăn, những nỗi lo nghĩ, rồi…nó sẽ đi đến cung đường nào?

Những dòng trên, như những mảnh kí ức, những suy nghĩ chắp vá, lủng củng, không rõ ràng, không diễn đạt được hết ý. Sự thật là vậy.

Bây giờ, nó nên đứng lại? Đi tiếp? Hay rẽ sang một hướng nào đây? Liệu nó có đủ can đảm? Liệu nó có thật sự mong muốn? Nó phải sống như thế nào?

Nó biết, nó biết là…

101212

10/12/12

Lâu rồi ko viết note, mất dần thói quen viết rồi.

Nhiều khi muốn kiếm một người tâm sự cũng chẳng biết tìm ai. Huy thì không nói dc gì rồi, Thảo cũng ko nốt. Cầm điện thoại 2 đứa im lặng. Có thể lúc nào đó sự im lặng ấy có thể khiến mình thấy an ủi, nhưng hôm qua thì sự im lặng ấy khiến mình muốn phát khóc. Muốn nói gì đó mà không nói dc. Nhiều khi ngẫm nghĩ, nếu một ngày nào đó chết, người ở bên cạnh mình sẽ là ai? Nếu ba mẹ còn chắc là ba mẹ, nhưng nếu không thì là ai? Nếu có chồng con thì chắc là chồng con, nếu không thì là ai?

Nhiều khi thấy mình đã làm mất mát quá nhiều thứ, cứ tự hỏi lại sao lúc này thế này lúc khi thế kia. Có những giai đoạn đã đi qua và mình biết, mình sợ nhất là lúc “không biết nói gì cả” hay “không có gì để nói”, rào cản vô hình tự dưng xuất hiện. Nhiều khi chỉ muốn được nói, được nghe mình nói, thể là đủ. Nhưng mà mình lại không biết nói gì. Ơ mẫu thuẫn quá nhỉ? Mà đôi lúc có vài người bắt chuyện với mình, mình thấy “lười” trả lời quá, chẳng có hứng nói chuyện, cứ kêu bận rồi “bb” ko thì im lặng ko nói gì nữa cả. Chẳng muốn nói chuyện với ai khác trừ 1 ng. Mình chơi game cũng chỉ vì muốn có đề tài chung để nói, chứ ko phải nhìn thấy người cười đùa bàn luận với người khác về một vấn đề mà mình không chia sẻ được gì.

Tối hôm trước ngủ nằm mơ. Gặp 2 cơn ác mộng. Hôm qua cứ nằm suy nghĩ hoài về giấc mơ mà chẳng suy nghĩ dc gì, ah ko, chính xác là nhớ lại thì đúng hơn. Mình chẳng biết cái người đó là ai, tự dưng xông vào nhà mình, đứng lầm rầm nói gì đó như tụng kinh, tự dưng mình bước ra cửa, thấy đề chữ un… gì gì đó, tiếng anh, bảo là ko cho người đó vào, thế nào mình đẩy ng đó ra, đóng sầm cửa lại, rồi sao nữa í, tự dưng tỉnh dậy, tim đập nhanh, cảm giác sợ hãi lấn chiếm. Định nhắn tin, nhưng mà thôi, sáng kể cũng dc (nào ngờ cũng chẳng có “không khí” để mà kể). Thế là ráng ngủ tiếp, nằm mơ tiếp giấc mơ thứ 2. Giấc mơ này mình cùng vài ng khác đi đâu đó, ở trong 1 cái nhà nhỏ, xung quanh ko có ai cả. Rồi có nhiều chuyện xảy ra, rồi xung đột nhỏ ko đáng kể, rồi blah blah thế nào đó, mình chỉ nhớ mọi người quyết định trốn về. Vừa quyết định xong thì nhìn qua cửa sổ thấy ngoài kia đang cháy, lửa cháy lớn lắm. Sợ hãi. Thế là vội gom đồ. Mình thì cái balo thôi, m.n cũng vậy, gom gọn rồi zọt. Một đứa nào đó ngồi ghi lại gì nữa đó, ko nhớ, nhưng lúc đó rất là quan trọng. Chờ nó ghi xong r mới đi. Bất giác một hình ảnh quen thuộc nào khác xuất hiện rồi biến mất. Chạy ra ngoài và chạy. Tít đằng xa kia thấy xe buýt, mừng húm, vậy là có cơ hội về nhà được rồi. Rồi blah blah sao đó, tỉnh dậy, tim đập thình thịch, đầy mệt mỏi. Chỉ nhớ là sợ, rất rất sợ, như là cuộc chiến sống còn vậy.

Hôm qua, mình tắt nguồn điện thoại và quên mở lên. Mà mở lên thì cũng chẳng có gì. Khác xa rồi. Cũng ko rõ điều gì xảy ra như vậy. Thôi thì cứ nhìn vào hiện tại trước mắt đã. Có nhiều thứ, không biết là do chưa xảy ra với mình nên mình không cảm nhận được, hay là mình chỉ mới mơ hồ cảm nhận dc, hoặc là chưa nghĩ đến. Nhưng mà khi nó xảy ra rồi thì sẽ có cảm giác. Có đôi lúc mình cảm thấy ganh tị. Nhưng mà nghĩ lại cũng ko có gì phải ganh tị, là do mình thôi. Nhưng mà nó thiệt là khó chịu. Gần đây bắt đầu suy nghĩ đến chuyện uống rượu, mình có cảm giác nó sẽ giúp mình giải tỏa rất nhiều thứ. Nhưng mà chỉ là suy nghĩ thôi, chẳng có rượu, cũng chẳng có ai uống cùng. Hôm qua, cứ nằm dài một cách mệt mỏi, nằm nhìn tường nhà đăm đăm, chẳng suy nghĩ dc gì, cũng chẳng giải tỏa dc gì. Ngồi dậy làm bài tập, viết dc mấy dòng rồi nghỉ, nằm ườn ra tiếp, cảm giác chán chường, mệt mỏi không muốn làm gì cả. Chỉ cảm thấy bất lực. Mình cũng chẳng hiểu nổi mình nữa. Mình suy nghĩ chỉ đơn giản thôi, nhưng lại dây ra hằng hà sa số những cái phức tạp, những cái mình ko nghĩ đến. Mình có suy nghĩ đấy chứ, cơ mà mình suy nghĩ chưa tới. Tại sao lại thế nhỉ?

Lắm lúc, nhớ lại trước kia, tự hỏi mình là người như thế nào, thì thấy mình khác bây giờ. Lần mò những nút thắt để gỡ rối, nhưng càng gỡ càng rối nên thôi ko gỡ nữa. Có những mối lí giải mình ko tài nào lí giải dc. Ngày trước mình lo sợ rất nhiều thứ, buồn thay nỗi lo đang dần thành sự thật.

Có nhiều khi thấy bế tắc, không biết phải làm sao. Tự bao giờ mình đã đưa đầu vào thòng lọng. Chỉ cần sảy chân thôi. nút thắt sẽ siết chặt cổ mình. Àh nói mới nhớ, hồi nhỏ có lần mém chết. Dây điện vướng vào cổ mình. Mém siết cổ mà chết, may muh thoát ra được. Về sợ, chẳng dám nói ba mẹ. Sau cũng có khai ra.

Không biết là do mình ít nói, ít viết nên dẫn đến ít suy nghĩ không nhỉ? À và cả ít tiếp xúc nữa. Nghĩa là ko gặp tình huống để mà cọ xát, để mà suy nghĩ, như hồi đó tư vấn, an ủi mấy đứa. Chậc, mình giờ là đứa ra sao nhỉ? Càng lúc càng tệ. Tụi nó cũng không còn cần mình nữa rồi, Và cũng chẳng ai còn cần mình nữa. Mình chỉ còn mỗi gia đình thôi. Cho dù mình như thế nào đi chăng nữa, gia đình cũng vẫn giang rộng tay đón mình về. Còn…người? Liệu có phải là gia đình?

Đi nấu cơm đã. Viết tiếp nếu có hứng.

Lòng người là giấy chứ không phải đá vàng


[Lòng người là giấy, chứ không phải đá vàng]

Tôi muốn được kể một câu chuyện:

Chuyện xưa kể rằng, có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông, trong một lần ngao du sơn thuỷ, thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới, vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ, đạo sĩ kia mới đến hỏi sự tình. Mới hay rằng, người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.

Ngán thay, trước khi chết có trăng trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây, quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng, mới hoá phép giúp cho thiếu phụ, ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà, nơi người tình mới của mình mong đợi.

Người đạo sĩ về nhà, đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian, bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh, liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ 7×7 là 49 ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.

Một ngày kia, có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi, chỉ 3 ngày sau, người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.

Thế rồi được 7 ngày sau, người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng, ta mắc phải bạo bệnh, chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy vồ, bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.

Nào ngờ, vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay, đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá, mới tự tử mà chết.

Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử), cũng là một hiền triết của Phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó, câu chuyện “vợ thầy Trang Chu” lưu truyền gần 2000 năm để chê cười cái gọi là “lòng dạ đàn bà”.

Ngày nay, lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi “hoàn thành kế hoạch” (2 con), mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên “tích cực cố gắng” mà mãi không thấy “kết quả”. Người chồng vẫn giấu vợ, thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh, nên anh lại còn làm ra vẻ tích cực “phụ giúp” vợ mình…

Thế rồi, một hôm người vợ vui vẻ thông báo những “nỗ lực cố gắng” của 2 vợ chồng đã có “kết quả tốt đẹp”, cô đã có thai 3 tháng. Choáng váng, nhưng người chồng giấu đi để đi “kiểm định lại”. Kết quả biểu đồ của anh là 0%… Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.

Ấy, cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người…

Lại có người lấy email giả, để chính mình chat và “thử lòng” người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng… và rồi rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng “trước sau như một”…

Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng, lòng người ta là giấy, chứ nào đâu phải vàng đá… Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên, tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là do ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay, vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng, gìn giữ lấy cái hạnh phúc mong manh của gia đình?

Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay, tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi, nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi, vẫn là giấy… Mà đá cũng mòn, vàng cũng phai, huống hồ là giấy…

Người ta, cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có 2 mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình, tôi thiết nghĩ việc nên làm là ta mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân – vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau, mang cái xấu để dành cho nhau, như thế thì đồng sàng mà dị mộng, người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.

Ai ơi, nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư?

Vậy nên, nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa…

(Sưu tầm)

Cháy


Cây nến nó buồn vì mình cứ mãi ở trên kệ một cửa hang tạp hóa. Nó muốn được tỏa sáng, dẫu biết rằng khi chùm lửa lóe lên, là lúc nó bắt đầu đếm ngược sự tồn tại của mình.

Sống mà không cháy chẳng khác nào đồ bỏ đi !
Và trước khi tàn lụi mà đem lửa ấy truyền lại cho đời sau thì quả là một trong những điều ý nghĩa nhất trên thế gian này!

Hà Mạnh Luân