Hãy để chúng ta đưa nhau về


Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ

hãy để chúng ta đưa nhau về…

trong thương nhớ…

 

Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa

có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả

có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ

có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở

và chúng ta chỉ giữ lại bình yên…

 

Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen

rồi từ mai sẽ từ bỏ…

rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó…

rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ…

rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ…

làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?

 

Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay

vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt

chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích

cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút

để dù mai sau có đánh mất

vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!

 

Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa

trong tim vang tiếng chuông gió

mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở

mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ

như thiên đường…

 

Đừng trách gì và cũng đừng ủi an

hết con đường này sẽ đến con đường khác

biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước

biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức

biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc

khi khoé mắt rung lên…

 

Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im

vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói

vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi

kể cả khi cần phải đánh đổi

một phần đời…

 

Hãy để chúng ta đưa nhau về

dù là tận xa xôi…

 

NGUYỄN PHONG VIỆT

Home


Mở lap viết blog, mà mạng cùi mía quá thế là đành ngậm ngùi viết trên dt vậy. Hôm nay lạch bạch chạy đi in màu lần 2. Lượt in đầu tiên vẫn nhọ: tờ giấy trắng in ra tờ giấy trắng. Lượt 2 cuối cùng cũng thành công: tờ giấy trắng in ra tờ giấy có màu và chữ :3 Yay!

Đêm qua khó ngủ, thế là uống thuốc ngủ. Vậy là ngủ gần tới 2h trưa mới dậy… Ôi!

Sếp gọi, mơ mơ màng màng…Em đang ngủ… Mấy h rồi nhỉ…

Ngày mai về có một mình, cảm thấy buồn. Định kiếm ai rủ về chung: chẳng có ai. Thấy cũng ko ai hào hứng hay hỏi han gì, biết là không quan tâm. Đành thôi vậy. Mình chẳng bao giờ rủ ai về nhà, lúc định rủ thì lại có kế hoạch riêng rồi. Cũng nhọ.

Xách balo, về nhà. Nơi này con mệt quá rồi.

Về nhà măm sầu riêng nè, măm trái cây nè, măm cơm nhà nè, măm yaourt nè, măm bánh tằm nè, măm bún riêu nè…. Òa…đói bụng quá, đi nấu mì ăn thôiiiii. Nấu mì với trứng nè :3

Chuyện ngày thường


Tối nay uống thuốc ngủ. 4 đêm liền không mở lap vào ban đêm vậy mà vẫn mất ngủ. Dạo này biết xài máy photocopy goy,tự xử dc goy :3  Hôm nay le te xuống in màu, mình in tờ giấy trắng trơn ra một tờ giấy trơn trắng, quê quá le te đi lên :”>, đợi người có chuyên môn về hỏi :))

Tôi


Đêm nay khó ngủ, phân vân ko biết nên dùng viên thuốc an thần không. Chắc khỏi nhỉ? Hôm nay cứ tạm thức đến khi mệt đi.

Suy nghĩ nhiều. Về nhiều thứ. Có lẽ là nên hạn chế viết mớ hỗn độn ra, chỉ nên viết kết quả thôi nhỉ.

Chỉ là tự dưng vẽ dc một chút tương lai của mình.

Nên thấy tỉnh như sáo.

Nơi đó có sự băng sương và lãnh đạm.

Trong cuộc đời này, có lẽ, cái người ta cần đó là lí tưởng sống.

Tôi muốn có cuộc sống vô vi.

Tôi muốn một cuộc đời thách thức.

Hay chỉ giản đơn về nhà nghe tiếng con trẻ, ăn những món ngon của vợ hiền.

Bởi thế người ta dành 2/3 đời người để tạo ra nó.

Hoài bão, ước mơ, những trăn trở thuở thiếu thời.

Những bộn bề, những người xung quanh góp phần hình thành nên mọi thứ rõ ràng hơn.

Tự tại.

Hằng ah,mày đã khóc


Hằng ơi, mày đã khóc. Mày đã khóc sau khi nhận dc tin nhắn từ một người: em biết em phải quyết định như thế nào. Mày biết, người đó nói đúng. Tương lai của mày là do mày định. Mày tự hỏi lại mày đi. Giờ tao đang mệt nên chưa muốn nói với mày về chuyện này. Mày nè, tao biết mày chọn buồn chuyện tình cảm vì nó không phải là đám mây đen mịt mù bao trùm lấy mày, nhưng nếu mày sợ hãi không giải quyết nó thì nó chỉ nằm đó hoài thôi. Mày hiểu không?  Đêm nay, vai mày lại mỏi, lưng mày lại thấy trống vắng, nhưng mày không được yếu lòng. Tao biết chuyện gì mày cũng có thể vượt qua, chỉ cần mày đừng dựa dẫm vào bất kì lí do gì, bất kì ai, bất kì cái hầm bà lằng gì đó. Hôm nay mày đã bước chân theo vì chữ “hoà nhập”, đừng ở một mình. Hôm nay, mày đã thẫn thờ khi cảm nhận dc tình cảm của mày. Tao tin mày chỉ cần cố một chút nữa thôi, mày sẽ nắm bắt dc cái mày cần nắm bắt. Sự tự tại là do mày. Cố lên mày ạ. Tao tin mày. Và mày cũng phải tin tao.

Dqdhrh

 

What is love?


Lần đầu tiên sau rất lâu, có lẽ, cảm thấy đau, vì tình. Giờ nó mới thấm. Nó là một cảm giác bình lặng, nhẹ nhàng, người mình đờ đẫn, ngực nhói lăn tăn và khi không chịu dc nữa, từng giọt nước mắt bắt đầu rơi, từng giọt. Nó chẳng phải là cái gì đó vỡ òa, nó là thứ đã hằn sâu, đã che giấu rất lâu chờ đến đúng thời điểm để bộc phát: what is love? Giờ mới hiểu trưởng thành khó khăn đến vậy. Đôi vai run lên che giấu những tiếng nấc khi nghĩ đến gia đình. Gương mặt giả lơ như không có gì khi nhìn ngkh trao condom, chẳng dám nhìn sự bối rối của ngkh sợ nó ngại hơn. Và còn nhiều chuyện nhạy cảm khác mà mình cứ phải giả lơ không biết gì. Mình giỏi lơ mà… Có nhiều điều mình phải che giấu, cho tới hnay mình mới biết mình “thèm” hôn đến vậy. Ah mà thôi. What is love?  Câu hỏi này tự dưng khiến mình đau, nhỉ. Chỉ là chạm dc một chút gì đó tình cảm của mình. What is love? Tự dưng thấy mọi lí lẽ chẳng là gì nữa cả. Có lẽ nó là đôi vai run lên vì bất lực chưa làm dc gì cho gia đình, cho người mình thương.

Căng


Mình căng thẳng quá, như dây đàn vậy. Mình ko cần ai xoa mình, mình cũng ko cần ai mắng mình. Mình đang cần gì nhỉ?  Chị tâm lí bận rồi. Mình căng quá, chị nên gặp em vào lúc này thì tốt hơn. Mình xuống tinh thần quá. Mình phải làm sao đây. Mình ko nên nghĩ về nỗi căng thẳng của mình nữa. Đừng đau lòng nữa. Đừng tủi thân nữa. Vũng lầy này mình phải bình tĩnh, bình tĩnh, đừng kích động.. Hít sâu vào… Thở ra…hít sâu vào… Thở ra…