Chẳng thiết tha


Bất chợt mưa cái ào. Giông bão, mây đen sấm chớp, đùng đùng. Rồi cũng tạnh. Trả lại sự yên bình cho thành phố này.

Những ngày này mình lại bị tuột cảm xúc, thế là cứ ào ạt ào ạt. Đôi khi mình chỉ muốn bỏ hết tất cả, rời xa tất cả mọi ng, mình mất phương hướng quá, mà không biết phải vẽ hay lấy lại tinh thần như thế nào, cứ muốn bỏ cuộc…

Một ngày đã trôi qua, và mình chưa làm dc gì cả… hm…

Advertisements

Im lặng, quen rồi.


Ngay cả than vãn, mình còn không thể viết ra được nữa, thì mình có thể viết gì đây?

Bóng con thuyền vượt nghìn trùng lệ trào dâng…

Lâu r ko ăn kem nhỉ? Dạo này toàn ăn bánh ngọt, chắc hôm nào ăn sữa chua vậy, lạnh lạnh là dc 😀

Nhật kí hằng ngày


Hôm nay rỗi rãi, ngồi viết một tí nhỉ 😀

Lần trước mình có viết nhóm học tập bị tách ra thành nhóm nhỏ, tụi mình như kiểu bị cho ra rìa. Nhóm mình đã rất cố gắng để làm bài, mình đặt ra mục tiêu là phải nằm trong top 5. Mình trang trí, làm nội dung đủ kiểu, cho đến khi thấy ưng ý mới thôi. Và kết quả là hôm qua, nhóm mình nằm trong top 5 của 7/7 nhóm thuyết trình, huraaaaa. Mình chỉ mong thêm là 3 nhóm còn lại mình cũng sẽ nằm trong top. Giờ là đến lúc khó xử. Sau khi hỏi ý kiến các thành viên của mình thì mình cũng biết nên làm sao rồi. Mình đang tìm cách vớt vát, nhưng mà câu trả lời làm mình thất vọng hơn. Giờ mình tìm cách khác thôi.

Sáng này tự dưng bị con bạn làm cho phát điên, thế là ngồi mua sách, lựa lựa, thế là hơn 200k đã ra đi :)) z là giờ ăn uống phải chắt chiu lại rồi 😥

Trên đời này, chỉ có mẹ là thực sự quan tâm mình. Sáng nay mẹ gọi điện hỏi vụ chích ngừa. Mình không ngờ là mẹ nhớ. Lúc sáng này cũng định đi chích ngừa rồi, mà coi lại phiếu hẹn thấy ngày mốt. Mẹ bảo thôi mai đi đi, lỡ ngày t7 ko làm thì sao, lên hỏi coi sao. Chưa một ai nhắc mình hay hỏi mình về vấn đề này, chỉ có mẹ mà thôi 🙂

Hehe, bữa nay có tatoyaki rồi, 8 viên 30k, ồ thấy cũng rẻ nhỉ 😀 cơ mà mình mua về tới nhà ăn là nó nguội bớt r 😦 ăn hem còn nóng, nên k thấy ngon như đã từng ăn 😥

Bộ phim Ice Aged 5 lần này thấy ủy mị quá 😦 cười cũng có cười đó, nhưng mà lần này thấy thiên về tình cảm nhiều quá 😦 coi ko có đã chút nào, haizz

Dạo này thèm gì ăn đó. Thế là ăn bánh crepe, thấy vẫn chưa đã chút nào 😦 Muốn ăn thêm bánh crepe mặn nữa. Haiz, mà đắt quá 😦 mình toàn thèm ăn mấy thứ đồ ăn vặt 😦 Nhiều khi thèm mà cũng phải ráng nhịn, mà số lần nhịn đó thì ít lắm ~~ hình như mới dc có 1 lần hà, haiz haiz

7 điều về Cự Giải


  1. Cự Giải hay cười, nhưng không có nghĩa là họ thực sự vui. Nụ cười của họ luôn thoáng nỗi buồn.

  2. Cự Giải dịu dàng, nhưng không có nghĩa là họ yếu đuối. Họ có nghị lực vô cùng mạnh mẽ.

3. Cự Giải ít nói, nhưng không có nghĩa là họ bị câm. Sẽ giống như súng liên thanh nếu như họ được tán dóc với những người thân thiết.

4. Cự Giải hay nói “tớ ổn”, nhưng không có nghĩa là họ “ổn”. Lúc đó, cua “không hề ổn”.

5. Cự Giải thích tiền, nhưng không có nghĩa là họ tham lam, mưu lợi. Họ luôn cần thứ có thể lấp đầy cái ví rỗng của mình.

6. Cự Giải hay nghĩ về quá khứ, nhưng không có nghĩa là họ cổ hủ. Họ luôn muốn lưu giữ những kỉ niệm đẹp.

7. Cự Giải hay nghĩ về tương lai, nhưng không có nghĩa là họ hoang tưởng. Họ luôn muốn mọi điều đều được vạch sẵn trong ý nghĩ.

Bạn, có nên không?


Có những mối quan hệ khiến mình cảm thấy áp lực. Như kiểu đòi nợ. Lòng tự nhủ nhiều là ko nên dây dưa nhiều, nhưng bạn bè cả chục năm như thế mà, mình vẫn chơi như ngày xưa, chỉ có người đã có phần thay đổi. Cảm thấy ngộp thở với mối quan hệ này, không còn thoải mái tự nhiên như trước, không còn lắng nghe cảm giác của nhau nữa. Nhờ vả mình mà mình bận ko giúp dc, nói cứ như là lỗi của mình vậy. Cảm giác cực kì khó chịu.

Mình phải mạnh mẽ hơn, không thể biết trước kết quả mà cứ để người khác quay cuồng mình như vậy.

Đã mất một người bạn rồi, éo nhìn mặt nhau nữa, và bây giờ cảm thấy có thể bị nhiều người khác làm tổn thương vì họ không tôn trọng mình.

Xong một tuần stress


Không biết nên viết gì nữa. Cuối cùng thì cũng đã cuối tuần rồi. Azzz một tuần stress đã trôi qua. Cảm thấy như sức lực không còn nữa vì stress.

Ah, sau mấy đêm liền thức đến 3,4h sáng làm bài, thấy cũng khá hài lòng với những gì đã làm. Bài thuyết trình xem như thành công. Lâu rồi mình mới quay lại làm nhóm trưởng, suy nghĩ mình giờ rối rắm hơn nhiều.

Ừ z thôi. Riết rồi, muốn nói, cũng không biết phải nên chia sẻ ntn nữa.

Có ai đeo được mặt nạ cả đời không ???


Khi tấm màn nhung của sàn diễn cuộc đời khép lại trong đêm.

“Người diễn” quay trở về với thân phận thật của chính mình,

và có những lúc họ sẽ nhận ra rằng giữa cuộc đời này, được, mất, bại, thành bỗng chốc hóa hư vô…

Mỗi ngày phải đối mặt với nhiều điều phức tạp diễn ra quanh mình,

trong những lúc như thế vô tình hay cố ý, ta buộc phải mang lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ…

Có những chiếc mặt nạ che phủ thân phận của một con người khi họ sống và diễn vở kịch của cuộc đời,

hay những chiếc mặt nạ mang dáng dấp của một thiên thần trong sáng…

Những chiếc mặt nạ buồn vui dù một hay nhiều lần mang tưởng chừng đơn giản,

nhưng chúng có thể mãi ám ảnh và làm thay đổi cả một cuộc đời…

Biết là thế nhưng sao ta lại chấp nhận sống chung với chúng?

Có những cuộc đời mà số phận run rủi họ phải luôn mang trên mình khuôn mặt của người khác.

Nhưng ai biết trong tận cùng góc tối của đời họ là những niềm đau kéo dài bất tận.

Với họ, đối diện với cuộc sống thực tại là cả một quá trình đấu tranh dữ dội khi trở về với bản ngã đời mình.

Họ dằn vặt, đau đớn khi mình không thể có được cuộc sống bình thường như bao người khác…

Ngẫm đi ngẫm lại, có ai sinh ra, lớn lên lại mong muốn phải sống một cuộc sống khác với chính bản thân mình –

cho dù cuộc sống ấy tốt đẹp và giàu sang phú quý đến đâu đi nữa.

Thà là một cuộc sống bình dị, nghèo khó nhưng ta được thật sự là chính mình thì ta mới có thể cảm thấy hạnh phúc.

Bi kịch cho cuộc đời của họ là rất ít trong số họ dám vượt qua mọi trở ngại để khẳng định “Tôi đang đi tìm chiếc bóng của chính Tô i”.

Họ mãi mãi không dám để khuôn mặt thật của mình chạm ánh sáng cuộc đời…

Họ cô đơn, trầm uất và luôn mong mình được giải thoát, thậm chí có người chọn cho mình lối thoát tiêu cực…

Vì sao?

Thành kiến của xã hội…

Danh tiếng của thân phận và gia đình…

Nỗi sợ hại bị bạn bè, người thân xa lánh…

Thế nên, họ chỉ dám đối mặt với chính khuôn mặt của mình khi đêm về…

để rồi mỗi sáng mai thức dậy, họ lại tiếp tục đeo lên khuôn mặt mình chiếc mặt nạ bi kịch của tạo hóa…

Trong cuộc sống và các mối quan hệ giao tiếp hàng ngày,

rất nhiều lần ta phải nói những điều khác xa sự thật,

nhưng những điều nói dối này không nhằm mục đích làm hại người khác hay đem lại cho ta nhiều lợi ích,

mà ngược lại nó đem tới cho người đối diện niềm vui và một sức sống mới thì ta có nên làm hay không?

Bạn ơi, nếu trái tim ta biết yêu thương và nghĩ đến người khác,

thì dù sống với chiếc mặt nạ nào đó, song nếu nó có thể đem lại nụ cười cho những người ta yêu quý,

ta sẽ chấp nhận sống “không thật” tại thời điểm ấy…

Bởi vì suy cho cùng thì những điều ta làm là mong đem lại cho họ sự bình an, lòng tin để họ vượt qua những khó khăn, đau buồn mà họ đang gặp phải…

Đó là những chiếc mặt nạ nhắc nhở con tim ta biết sống quên mình vì người khác…

Những chiếc mặt nạ của tình yêu thương!

Nhưng…

Cuộc sống cũng còn có quá nhiều người khoác lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ tưởng chừng như khuôn mặt của thiên thần…

Những chiếc mặt nạ đội lớp của sự cảm thông, chia sẻ…

Những chiếc mặt nạ được cố tình sơn phết bằng những sắc màu nhân ái, yêu thương…

Những chiếc mặt nạ được vẽ nên những nét chân thành, độ lượng khoan dung…

Những chiếc mặt nạ nhân danh tình bạn, tình yêu trong sáng…

Đằng sau những chiếc mặt nạ ấy là gì?

Sự toan tính cá nhân…

Sự lọc lừa, giả dối…

Sự phản bội…

Bán đứng người thân và bạn bè…

Trong nhiều điều kiện và hoàn cảnh sống, người ta buộc phải tạo cho mình nhiều chiếc mặt nạ,

nhưng có mấy ai thường xuyên tự soi lại gương mặt của chính mình để nhận thức rằng “nó còn mộc và thật đến bao nhiêu?”.

Để rồi, trôi theo dòng thời gian, những xúc cảm ban sơ đẹp nhất từ trong bản chất của mỗi con người cứ thế mà chai sạn, và ra đi mãi mãi…

Và như thế ta cứ mãi là kẻ mang khuôn mặt của người khác…

Cuộc sống đa dạng và muôn màu,

do đó mặt nạ đôi khi cũng như một thứ phụ trang đi kèm khiến người ta tự tin hơn, đẹp hơn và thành công hơn nữa.

Những chiếc mặt nạ xấu có, tốt có, nhưng mặt nạ cũng chỉ là mặt nạ.

Nó không thay đổi được gương mặt thật bên trong của mỗi người…

Sưu tầm

Núi. Mưa.


Mới xem on this day, thấy cái ảnh con đường rừng trời mưa. Ok, nhớ hnay 3 năm trước là ngày gì. Mới đó cũng đã 3 năm rồi. Ngọn núi ấy giờ không biết ở đâu, làm sao tới được. Xem như một lần đi lạc, may là về dc chốn thành đô chứ ko chìm trong cơn mưa núi. Hoy, z dc rồi.