Nén lòng


Mình muốn khóc òa lên như một đứa con nít. Nhưng không biết khóc ra sao. Nước mắt cứ lặng lẽ rơi, chất chứa trong lòng cứ lặng lẽ nén. Không biết làm sao giải tỏa.

Trở về sau khi nghe thầy nói, lòng vẫn còn nhiều hỗn độn. Biết bao giờ mới dc như thầy? Con sẽ viết mail cho thầy…con nên nói những chuyện gì đây?

Mình không biết sống sao nữa. Mình chán quá.

Cuộc đời này chỉ là cõi tạm.

Advertisements

Chuyện cái nón


Mấy lần đi lựa nón mà vẫn chưa có lần nào chọn dc cái nón ưng ý. Vẫn thích cái nón cũ nhất. Tuy nhiên giờ nó đang ơ-nơi-không-thê-lấy-được. Thế là từ mùa nắng tới mùa mưa, đầu đội trời chân đạp đất cứ thế mà tiến. Mấy bận đi du lịch mà cũng không có cái nón nào hộ thân 😦 thế là đen, đen không gì tả xiết.

Lâu rồi mới nấu ăn lại. Ra chợ thấy tỏi cô đơn cô đơn quá, thế là mua, món này tiếp món khác, thế là thành bữa trưa.

Cho dù mình không ổn, cũng đừng nên nói là mình không ổn. Mình mình hiểu được rồi, không cần phải nhiều lời với ai. Mình còn có blog đây mà, hê hê

Chị – Special person


Em hy vọng hôm nay sẽ là ngày khó quên trong cuộc đời em. Gặp chị, dc nghe chị trò chuyện, nghe chị hát. Em chỉ muốn lắng đọng lại tâm hồn như thế. Như chị nói, mình xoa cho mình trước, rồi người khác được xoa lây đúng không chị? Em mong có dc những kỉ niệm đẹp trong lần này.

Tâm hồn em đang rất là yếu đuối, ngại thật 🙂

Ghi chép ngắn. Ngày mưa.


Lạnh teo trym :-s đi ngoài đường không mang áo khoác lạnh thôi rồi 😦 Hôm nay có một quãng ngập tới đầu gối T.T làm sống lại cảm giác những năm 2000 ghê. Trên tay mình vẫn còn vết sẹo của năm đó 😦

Vái trời đừng hư main, cho em nó qua khỏi nạn kiếp này 😦

Gọi về nhà, mẹ bảo nhà cũng ngập. Ngập trước ngập sau, hai mẹ con thi nhau tát nước 😦 ở đâu cũng ngập chứ không riêng gì thành phố.

Tung ảnh giường chiếu :))) như ảnh trên :)))

Mình chỉ là một con người nhỏ bé


 

Mình chỉ là một con người nhỏ bé
chỉ là một đứa trẻ
biết khóc và cười…

Mình đã vui biết bao nhiêu khi yêu thương một con người
thấy bình yên với từng câu chào nói
thế giới ngoài kia có ồn ào cũng không bao giờ đủ sức để thay đổi
vì lòng mình có một khoảng tối
vừa được thắp lên…

Mình nghĩ ra muôn vàn cách để bắt đền
một con người trước kia bỏ rơi mình ngày đêm phải chờ đợi
cô đơn từng là thứ mình cần vào những giờ đau và những giây cồn cào đói
đôi khi không thể bước đi nổi
mình chờ được buông tay…

Nên giờ mình muốn được ánh mắt đó dõi theo hàng ngày
không phải là tất cả nhưng phải là điều quý giá
con người ta bao dung với một cuộc đời xa lạ
rồi ích kỷ với thứ mình nắm trong tay vì cứ ngỡ như đã
thuộc hoàn toàn về mình…

Nào đâu biết mình đã lắp yêu thương ấy lên một mũi tên
và bắn ra khỏi trái tim mình mong chờ được nguyên vẹn
mình đã quên cuộc đời ai cũng có một cái hẹn
với riêng nỗi niềm mình tự cảm nhận
về tự do…

Mình chỉ là một con người nhỏ bé
chỉ là một đứa trẻ
đến bao giờ?

Nguyễn Phong Việt

Taxi. Mệt.


Đuối tới mức độ sẵn lòng gọi taxi về, cảm thấy xứng đáng bỏ tiền ra để có cảm giác ngồi thoải mái trên đường về. Thế là hnay 2 cuốc taxi. Đủ mọi cảm xúc.

Ah, mà đồ ăn ngon. Thích ăn món tráng miệng hơn. Như hình. Mình dạo này lại khá thích ăn đồ ngọt ~~ cơ mà lúc ăn còn có mình mình nên ăn lẹ cho ng ta dẹp, thành ra k cảm nhận dc sự ngon, huhu. Cái món bên phải, thích lắm, tìm lại dc nó, cái lớp bên trên là cái lớp đã từng ăn, tìm mãi mà không dc, hóa ra nó trú trong khách sạn :))

Messenger có chuyện trò bí mật. Ghê thặc. Bữa nào thử mới dc.

Mình đã ngồi đó và nhìn vào bóng tối


 

Mình đã ngồi đó và nhìn vào bóng tối
lòng chỉ mong mỏi
được chết đi…

Mình sẽ tan biến như một giọt nước rơi xuống mặt hồ đầy
không bóng chim tăm cá
một con người thiết thân và chỉ vài giây phút sau thôi đã thành xa lạ
những niềm vui ngày nào giờ mệt lả
trong giấc ngủ quên…

Ở trong bóng tối kia mình có thể sẽ bình yên
với những đớn đau không còn cảm giác
chưa bao giờ hình dung một ngày mình ngồi đây với nước mắt
vì một người mình yêu thương nhiều nhất
giữa bao nhiêu con người…

Mình không muốn chào tạm biệt bất cứ ai hay bất cứ tiếng cười
từng thoát ra từ tháng ngày hạnh phúc
lặng lẽ rời xa như một ngọn gió mùa đông sót lại khi chạm vào mùa hè nóng bức
mình chỉ là một vết nứt
trên con đường rất xa…

Có lẽ mình chưa bao giờ hiểu được giá trị của quãng đời mình đã đi qua
cho những tổn thương ngày nào biến thành mạnh mẽ
mình phải đau trước khi được bình yên ngồi lắng nghe một câu chuyện kể
và cười như thể
mình là người vô can…

Mình ngồi đó và nhìn vào bóng tối
nhìn thật rõ ràng…

  • Nguyễn Phong Việt