Tự sự


Mấy nay mình có nhiều suy nghĩ. Nghĩ cả những chuyện trước đây mình ít khi nào nghĩ đến nữa. Có lẽ mạng yếu làm con người ta có xu hướng nghĩ về bản thân nhiều hơn.

Mấy nay mình cũng cảm thấy mình đang cần một vài thứ. Điều mà lâu lắm rồi mình không nghĩ đến luôn. Có lẽ, ít nhất có ai đó đã làm mình thay đổi, buộc mình phải để tâm hơn vấn đề này. Nói chủ động thì có vẻ dễ, nhưng thực hành thì có lẽ phải vượt qua cái tôi hay sự ngại ngùng của mình.

Mình dường như đã lâu rồi không fb luôn thì phải. Tin tức cứ chìm dần chìm dần do mình ít tương tác… Và mình nhận ra, hóa ra đam mê chỉ là cái mà mình gọi khi mình chưa đạt dc nó và muốn đạt dc nó. Chứ mình chưa thực sự hiện thực hóa hay cố gắng làm nó. Điều này khác với mình trước kia rất là nhiều, khi mà mình luôn tự tìm tòi và khám phá. Giờ đây, lửa trong mình đang yếu dần, mình đang dần cảm nhận được tuổi già kéo tới. Hóa ra, trong từng giai đoạn của con người (mà trước h mình chỉ nghe nói), mọi thứ nó biến chuyển như thế này đây…

Thi thoảng, mình bắt đầu trở nên tiêu cực rồi đâm ra cáu gắt một cái vô lí. Cái gì cũng làm mình bực dc cả, hm hm. Áp lực đè lên vai mình rất nhiều, mình ý thức dc, nhưng không thoát ra được.

Mình tự hỏi rằng: “Ahhhhh, khi nào mình mới qua giai đoạn khó khăn này đây?”, “Ahhhh, tại sao mình lại khổ so với các bạn đồng trang lứa như vậy? Thậm chí còn không bằng đứa nhóc nhỏ tuổi hơn”…

Có lẽ, điều mà mình bị shock tâm lí nhất đó chính là cái tôi của mình. Mình đã bị đánh bại. Và mình nhận ra mình đã từng kiêu ngạo như thế nào. Nó như một con dao hai lưỡi hay hai đầu. Và mình đã bị tổn thương bởi phần còn lại. Mình nghĩ, thực sự là mình đã tự ái đấy.

Những ngày này thật khó khăn. Mình không biết tại sao mọi thứ lại ra nông nỗi như thế. Sự bế tắc càng ngày càng lớn trong mình. Có nhiều đêm cứ phải bật khóc vì thương mình, thương gia đình mình. Nói ra điều này thật không phải, mình có thể là ng dễ khóc, nhưng mình ít khi thể hiện cho ng khác thấy hay nói ra điều đó như vầy. Mình đã im lặng quá lâu rồi. Mình chưa từng, chưa từng tâm sự với ai về nỗi vất vả của mình hay của gia đình mình cả. Mình có thể than vãn những chuyện linh ta linh tinh hằng ngày, nhưng chưa bao giờ than vãn về công việc, về sự khó khăn của mình, về gia đình mình trên các mạng xã hội công cộng hay chia sẻ với quá nhiều người. Ngay cả việc nói ra với những bạn bè thân thiết cũng là điều không dễ dàng gì.

Mình nhớ khi xưa mình viết theo kiểu hài hước nhiều. Nhưng chẳng biết từ dạo nào, ngòi bút ấy đã rơi lại cùng năm tháng. Chỉ còn một mình mình với những câu văn lủng củng, chắp vá, không đầu không đuôi, không rõ ràng phải trái. Cách đây vài tháng, mình đã nghĩ và đã nói là mình viết tốt. Nhưng đến giờ, mình xin rút lại lời nói ấy.

Mình đang muốn viết thư cho những ng giấu mặt. Mà tới giờ chưa chắp bút nữa. Mình kêu bạn đó vik trước cho mình đi, mà bạn ấy bảo k bik vik lá thư đầu tiên thế nào, r bảo mình viết trước. Mình nói để mình vik là chờ hơi lâu đó. Tới h chắc cũng gần tháng rồi.

Mình đã nghĩ có nên unfollow vài bạn bè ko, nhìn thấy họ mình càng áp lực thêm. Bữa trước mới unfriend một cơ số người-đã-từng-thân-thiết rồi.

Những nội dung này có lẽ rất nhiều trên blog của mình rồi. Có lẽ khi nào mình buồn mình mới tìm đến nó. Không như 360blog hồi xưa, vui buồn gì mình cũng kể.

Nơi đây, đầy ắp những vết thương lòng.

Advertisements

Mình muốn nhắn nhủ với DQD_HRH rằng...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s