Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người…


Hình như mình đã post bài này trước đó. Tự nhiên đêm nay đọc lại nên post lại, vì trong đó có một câu khá giống với mình, mà hôm nay mình đã suy nghĩ


Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người sẽ vui…

Có một người đã ngồi nơi đấy đợi trong bóng tối lâu lắm rồi
có một người đã nhiều đêm mơ giấc mơ dưới mái nhà người khác
có một người đã lấy tay mình tựa dưới đầu để ngăn giọt nước mắt
có một người đã ước ao mình không phải là mình trong từng cay đắng
có một người đã biết trước mình sẽ mất mát
ngay từ lúc bắt đầu…

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người nhắm mắt lại thật lâu…

Tưởng tượng lại một quãng đời mình đã sống
nhìn hạnh phúc của một người mà trong lòng chỉ muốn khóc
nhìn nụ cười của một người mà cắn răng trong cô độc
nhìn bình yên của một người mà bão giông suốt tháng ngày hằn học
mình sống để làm gì?

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người muốn nằm xuống dù chẳng biết để làm chi…

Có quá nhiều niềm tin cần tin nhau nhưng sao chỉ một mình mình được biết
có quá nhiều thương yêu nhưng sao chỉ một mình mình nuối tiếc
có quá nhiều âu lo nhưng sao chỉ một mình mình cần cay nghiệt
có quá nhiều… quá nhiều chờ mong… nhưng sao chỉ một mình mình nhận hết
dù mình cũng xứng đáng được yêu thương?

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người không biết có thể bắt đầu với một người nữa không…

Sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy một người chờ mình bên ngoài cánh cửa
sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy mình thuộc về một người mình cần bày tỏ
sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy một người dặn mình đừng tin vào ai nữa
sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy mình không cần phải nguyện cầu cho một thương yêu đổ vỡ
mình đã quá nhẫn tâm…

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người đứng nhìn trong lặng câm…

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
lần đầu tiên có một người biết trái tim mình đã chết cho một quãng đời mình không cần…

Photo: Thiên Trang
#Vedaunhungvetthuong #Thonguyenphongviet #nguyenphongviet#nguyễnphongviệt #Tuyeudenthuong

Đừng dừng lại


 

Đừng dừng lại
khi con đường vẫn còn dài ra mãi
đến ngày sau…

Có thể ngày hôm nay chúng ta chỉ có một mình để chịu đựng cơn đau
mồ hôi túa ra trong tim mà không cách nào lau được
muốn mở lời nhờ ai đó giúp cho mình một ly nước
nhưng hằng hà sa số những bước chân chỉ đi ngang và biến mất
giữa thinh không…

Dù chỉ là một mình thì vẫn phải đi cùng với đám đông
không ai biết ai nên sẽ yên tâm lòng mình xa lạ
bỏ mặc một con người đôi khi lại biến con người ta thành mạnh mẽ
mình vừa là cái cây cũng vừa là chiếc lá
tự chăm sóc cho mình…

Một lúc nào đó trong cuộc đời chúng ta sẽ thấy được yên bình
những gian khó ngày xưa chỉ còn là bọt biển
mỉm cười với chua cay của con người nào đó mang đến
tha thứ có thể không hết
nhưng chỉ còn là nhỏ nhoi…

Rồi mình sẽ vun trồng trong vườn nhà mình từng hạt mầm mồ côi
để lớn lên cạnh nhau mỗi ngày bằng ấm áp
thứ mình cho đi chưa chắc vì mình mà đền đáp
cuộc đời vẫn luôn đầy những bất trắc
đâu cần mình phải làm thêm một mũi dao…

Đừng dừng lại
vì mình nợ yên vui một lời chào!

  • Nguyễn Phong Việt

Nhìn một con người từ phía sau


 

Nhìn một con người từ phía sau
rồi để cho thương nhớ ấy cuộn vào…

Cứ lặng thầm như một vì sao lóe sáng giữa thế giới nhiệm màu
không cần biết có bao nhiêu người nhìn thấy
cố lấp đầy từng đêm bằng giấc mơ nhưng sáng ra lòng vẫn một trời trống trải
ước gì ai đó đừng đi mãi
ước gì…

Dù khó khăn đến thế nào cũng sẽ không một chút hoài nghi
mất mát đến cuối cùng vẫn chỉ là mất mát
chỉ sợ điều mình tin một ngày kia vỡ ra như hạt cát
mình sẽ cười cho đến khi cạn nước mắt
cho lẽ sống duy nhất có ý nghĩa trong đời…

Làm ơn hãy để nắng hay mưa cho câu chuyện của bầu trời
lo lắng trái tim mình đang từng ngày nhìn xuống
yêu một con người mà sao bất cứ giấc mơ nào cũng hoảng hốt
sợ một mai kia mình chết
sợ một mai kia…

Người mà mình nhìn từ phía sau có ngoảnh lại và biết có một người đã từng chờ
một người không màng yêu thương được đền đáp
một người ngay từ đầu đã nghĩ mình như tờ giấy nháp
một người tin rằng tâm hồn của mình là màu xám
chờ một bàn tay đến vẽ lên bảng màu tươi sáng hơn…

Nhìn một con người từ phía sau
và biết yêu thương đó luôn ám ảnh bởi nỗi buồn…

  • Nguyễn Phong Việt

Có phải chúng ta đang tự đánh mất đi một quãng đời?


Có phải chúng ta đang tự đánh mất đi một quãng đời
của những ngày tháng mà trái tim lừa dối rằng đó là cảm giác yên vui?

Những điều thuộc về duyên số đã mang chúng ta đặt vào một ngôi nhà dưới bầu trời
không ai đánh cắp của ai một lời hứa
đi đến cuối con đường chỉ là niềm tin trong phút giây ta cần phải nói rõ
khi đứng giữa bao người chúng ta cho mình cái quyền được làm đứa trẻ nhỏ
không chút đắn đo những ước mơ

Một ngôi nhà với nhiều cánh cửa mở ra đợi chúng ta trở về
ngồi nhìn nhau với cái nhìn hạnh phúc
một tiếng cười nhỏ nhoi cũng biết cách lan đi hết lồng ngực
một tiếng ho cũng làm cho người kia đuối sức
một câu dỗi hờn cũng đủ giúp ngày dài hơn 24 tiếng
chúng ta biết chờ đợi để thương yêu…

Nhưng rồi từng ngày dài, từng năm tháng, và từng vết đau…
đã đắp bồi như lớp rêu mọc lên sau mỗi mùa mưa đến
khép lại những cánh cửa bình yên và mở ra những cánh cửa mỏi mệt
chúng ta giờ nhìn thấy nhau trong len lén nghi ngờ

Chúng ta giờ nhìn thấy nhau qua khoảng trống của đôi đũa trong giờ cơm khuya
nhìn thấy nhau khi một người đã ngủ và một người nằm thức
nhìn thấy nhau khi rón rén kéo gần hơn tấm chăn để tìm hơi ấm
nhìn thấy nhau khi tấm hình cưới vô tình lấm bụi bẩn
mà không dám lau đi gương mặt mình…

Chúng ta vẫn đứng yên ở đấy trong ký ức ngôi nhà lần đầu tiên
sao lời hứa chẳng còn ai đến chứng kiến
sao để cho niềm tin hóa kiếp thành ra một sự nuối tiếc
sao lại nỡ rụt bàn tay này về lúc bàn tay kia cần được biết
hạnh phúc có còn ở nơi đây?

Ở trên thiên đường nào cũng có những đám mây
chỉ đơn giản vì những thiên thần cũng cần bước chân vào bóng mát
họ cũng có nỗi đau vì trao đi quá nhiều hạnh phúc
và những niềm cô đơn đã tạc riêng cho họ một đôi cánh
để suốt đời chỉ có thể khóc trong một cuộc đời bày sẵn những lấp lánh
mà ai biết được đâu?

Mà ai biết chúng ta có còn ràng buộc được gì trong đời nhau
mỗi người tự trách mình đang lừa dối
mỗi người tự lấy cắp trong tim mình một lần đau nhói
để yêu thương cũng đến lúc buông tay vuột khỏi
những điều giản dị ngày xưa…
Trong một cuộc đời bình thường
sao chúng ta chỉ bằng lòng trả giá cho những điều không thuộc về ước mơ?
(5g40pm – 12/6/2009)

Có ai đeo được mặt nạ cả đời không ???


Khi tấm màn nhung của sàn diễn cuộc đời khép lại trong đêm.

“Người diễn” quay trở về với thân phận thật của chính mình,

và có những lúc họ sẽ nhận ra rằng giữa cuộc đời này, được, mất, bại, thành bỗng chốc hóa hư vô…

Mỗi ngày phải đối mặt với nhiều điều phức tạp diễn ra quanh mình,

trong những lúc như thế vô tình hay cố ý, ta buộc phải mang lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ…

Có những chiếc mặt nạ che phủ thân phận của một con người khi họ sống và diễn vở kịch của cuộc đời,

hay những chiếc mặt nạ mang dáng dấp của một thiên thần trong sáng…

Những chiếc mặt nạ buồn vui dù một hay nhiều lần mang tưởng chừng đơn giản,

nhưng chúng có thể mãi ám ảnh và làm thay đổi cả một cuộc đời…

Biết là thế nhưng sao ta lại chấp nhận sống chung với chúng?

Có những cuộc đời mà số phận run rủi họ phải luôn mang trên mình khuôn mặt của người khác.

Nhưng ai biết trong tận cùng góc tối của đời họ là những niềm đau kéo dài bất tận.

Với họ, đối diện với cuộc sống thực tại là cả một quá trình đấu tranh dữ dội khi trở về với bản ngã đời mình.

Họ dằn vặt, đau đớn khi mình không thể có được cuộc sống bình thường như bao người khác…

Ngẫm đi ngẫm lại, có ai sinh ra, lớn lên lại mong muốn phải sống một cuộc sống khác với chính bản thân mình –

cho dù cuộc sống ấy tốt đẹp và giàu sang phú quý đến đâu đi nữa.

Thà là một cuộc sống bình dị, nghèo khó nhưng ta được thật sự là chính mình thì ta mới có thể cảm thấy hạnh phúc.

Bi kịch cho cuộc đời của họ là rất ít trong số họ dám vượt qua mọi trở ngại để khẳng định “Tôi đang đi tìm chiếc bóng của chính Tô i”.

Họ mãi mãi không dám để khuôn mặt thật của mình chạm ánh sáng cuộc đời…

Họ cô đơn, trầm uất và luôn mong mình được giải thoát, thậm chí có người chọn cho mình lối thoát tiêu cực…

Vì sao?

Thành kiến của xã hội…

Danh tiếng của thân phận và gia đình…

Nỗi sợ hại bị bạn bè, người thân xa lánh…

Thế nên, họ chỉ dám đối mặt với chính khuôn mặt của mình khi đêm về…

để rồi mỗi sáng mai thức dậy, họ lại tiếp tục đeo lên khuôn mặt mình chiếc mặt nạ bi kịch của tạo hóa…

Trong cuộc sống và các mối quan hệ giao tiếp hàng ngày,

rất nhiều lần ta phải nói những điều khác xa sự thật,

nhưng những điều nói dối này không nhằm mục đích làm hại người khác hay đem lại cho ta nhiều lợi ích,

mà ngược lại nó đem tới cho người đối diện niềm vui và một sức sống mới thì ta có nên làm hay không?

Bạn ơi, nếu trái tim ta biết yêu thương và nghĩ đến người khác,

thì dù sống với chiếc mặt nạ nào đó, song nếu nó có thể đem lại nụ cười cho những người ta yêu quý,

ta sẽ chấp nhận sống “không thật” tại thời điểm ấy…

Bởi vì suy cho cùng thì những điều ta làm là mong đem lại cho họ sự bình an, lòng tin để họ vượt qua những khó khăn, đau buồn mà họ đang gặp phải…

Đó là những chiếc mặt nạ nhắc nhở con tim ta biết sống quên mình vì người khác…

Những chiếc mặt nạ của tình yêu thương!

Nhưng…

Cuộc sống cũng còn có quá nhiều người khoác lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ tưởng chừng như khuôn mặt của thiên thần…

Những chiếc mặt nạ đội lớp của sự cảm thông, chia sẻ…

Những chiếc mặt nạ được cố tình sơn phết bằng những sắc màu nhân ái, yêu thương…

Những chiếc mặt nạ được vẽ nên những nét chân thành, độ lượng khoan dung…

Những chiếc mặt nạ nhân danh tình bạn, tình yêu trong sáng…

Đằng sau những chiếc mặt nạ ấy là gì?

Sự toan tính cá nhân…

Sự lọc lừa, giả dối…

Sự phản bội…

Bán đứng người thân và bạn bè…

Trong nhiều điều kiện và hoàn cảnh sống, người ta buộc phải tạo cho mình nhiều chiếc mặt nạ,

nhưng có mấy ai thường xuyên tự soi lại gương mặt của chính mình để nhận thức rằng “nó còn mộc và thật đến bao nhiêu?”.

Để rồi, trôi theo dòng thời gian, những xúc cảm ban sơ đẹp nhất từ trong bản chất của mỗi con người cứ thế mà chai sạn, và ra đi mãi mãi…

Và như thế ta cứ mãi là kẻ mang khuôn mặt của người khác…

Cuộc sống đa dạng và muôn màu,

do đó mặt nạ đôi khi cũng như một thứ phụ trang đi kèm khiến người ta tự tin hơn, đẹp hơn và thành công hơn nữa.

Những chiếc mặt nạ xấu có, tốt có, nhưng mặt nạ cũng chỉ là mặt nạ.

Nó không thay đổi được gương mặt thật bên trong của mỗi người…

Sưu tầm

Bói


Hãy đọc yêu cầu và thực hiện theo thứ tự. Không được xem trước các yêu cầu hoặc những câu trả lời ở phần cuối. Không đắn đo, hãy viết những gì hiện ngay lên trong đầu bạn, chỉ có như vậy trò chơi mới có ý nghĩa.

  • Sau một thời gian ngắn bạn sẽ thấy bài bói này là đúng. Chúc bạn một trò chơi vui vẻ. Bài bói có đoạn kết thú vị và dễ thương. Bạn hãy lấy một cây bút và một tờ giấy. Khi bạn cần phải tìm tên, bạn hãy tìm trong số những người thân quen của bạn. Bạn hãy nhạy cảm. Bạn luôn luôn đi từ dòng này sang dòng tiếp theo.

 

a. Hãy viết lên giấy các số từ 1 đến 10 – ở bên trái trang giấy, từ trên xuống dưới

b. Bên cạnh số 1 bạn hãy viết một số bất kỳ [ Từ 1 đến 30 thôi nhé ]

c. Bên cạnh số 2 và số 6 bạn hãy viết tên của hai người khác phái (không nhìn xuống cuối)

d. Hãy viết những tên bất kỳ cạnh các số 3,4,5

e. Bên cạnh các số 7,8,9,10 hãy viết lần lượt tên cuả các bài hát

f. Bây giờ bạn hãy nghĩ một điều ước cho riêng mình !!!

.

 

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

ĐÁP ÁN:

a. Bạn phải gửi bài bói này cho số người bằng con số bạn đã ghi cạnh số 1

b. Người, mà bạn viết tên ở vị trí số 2 là người mà bạn yêu

c. Người, mà bạn viết ở vị trí số 6 là người dễ thương và cảm mến bạn, nhưng bạn không thể sống cùng người đó

d. Người ở vị trí số 3 là người bạn thích hơn cả

e. Người ở vị trí số 4 là người hiểu bạn hơn cả

f. Người ở vị trí số 5 là người mang lại hạnh phúc cho bạng. Bài hát ở vị trí số 7 gắn với người ở vị trí số 2

h. Bài hát ở vị trí số 8 là dành cho người ở vị trí số 6

i. Bài hát ở vị trí số 9 mô tả đúng tính cách của bạn hơn cảj. Bài hát ở vị trí số 10 nói đúng tình cảm của bạn hơn cả

Bạn hãy gửi bài bói này cho số người bằng con số bạn ghi cạnh số 1, trong vòng một tiếng, kể từ lúc này. Nếu bạn làm điều đó, ước mơ của bạn sẽ thành hiện thực.

Continue reading “Bói”

Khi ta mỉm cười và nói


Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít

Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con…

Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
mãi đến tận cuối đời…

Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
biết đến bao giờ mới mở ra?

Khi ta mỉm cười và nói- có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát

Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!

Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
ta có thật lòng yêu?

Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
ta kiệt sức vì lo toan…

Khi ta mỉm cười và nói- cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế

Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?

Khi ta mỉm cười và nói- thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…

-Nguyễn Phong Việt

Có thể chỉ là một ngày


Những gì sót lại trong cuộc đời mỗi người

có thể chỉ là một ngày

chúng ta mím chặt môi

Chỉ là một ngày chúng ta từ chối nhìn nhau bằng nụ cười…

Không ai muốn ngoảnh mặt đi nếu quãng đường ấy còn ý nghĩa để mà vui

để vẫn còn đủ yêu thương phía sau những nặng lời trách móc

để vẫn còn đủ vị tha cho đôi lần vô tình cay độc

để vẫn còn len lén nhìn khi người kia sắp òa khóc

để vẫn còn biết ngồi xuống cùng nhau…

Là lỗi của người này, người kia cứ cố gắng làm lại từ đầu

nhưng chấp nhận buông tay với những tổn thương không phải dễ

những lời nói ra bình yên trong khi trái tim chẳng bao giờ muốn thế

với từng bữa cơm bình thường đã ước mơ cho mình cần thêm một chỗ dựa

rồi hết đêm sẽ là ngày…

Rồi đau đớn nhận ra có thể ăn một mình biết đâu bớt lẻ loi

biết đâu nói chuyện với chính mình tốt hơn là không nói

biết đâu mình khóc cho riêng mình sẽ hạnh phúc hơn gấp bội

biết đâu vì mình mới biết cách sống với cuộc đời không ai hiểu nổi

ngoài những khắc nghiệt của bản thân…

Có thể chỉ là một ngày

chúng ta đứng nhìn nhau và hiểu rằng đã thôi không còn cần

mỗi cơn mưa từ nay phải tự mình chịu ướt

mỗi ngày nắng từ nay phải tự mình lầm lũi bước

mỗi lần đau từ nay phải tự mình ôm lấy ngực 

mà không cần tựa vào ai…

Rời bỏ một quãng đời hạnh phúc để đối diện với chông gai

làm sao chắc yêu thương ấy là nhỏ bé

giữa muôn vàn tình yêu ta đã chọn một tình yêu nhiều vất vả

giữa muôn vàn nỗi đau ta đã chọn một nỗi đau tận cùng để trả giá

để có thể bắt đầu…

Vẫn còn có thể một lần nào đó trong đời sẽ gặp lại nhau

trong ánh mắt người này sẽ nhìn thấy người kia như thế nào – có ai biết?

trong trái tim người này có còn người kia không – hay đã chết?

trong tình yêu của người này đã bao dung – hay nhiều hơn cay nghiệt?

mà ngơ ngác cười vui…

Những gì còn sót lại trong cuộc đời mỗi người 

có thể chỉ là một ngày

không bao giờ quá xa xôi!

NGUYỄN PHONG VIỆT

Nếu không muốn đi hết con đường


Nếu không muốn đi hết con đường…
thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
làm ơn đi mà!

Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
khi ta cười không cần ai chia sẻ?
cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
hãy thử cắn chặt môi…

Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quý hơn một đốm lửa trong tim người
giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
đi khỏi cuộc đời của mình…

Nếu không muốn đi hết con đường…
thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
(khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng
như một hạt mưa giữa trời nắng gắt…)
làm ơn đi mà!…

Làm ơn đi…
vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
chờ tìm thấy một người trong đời thật
vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
nghiệt ngã đến tận cùng…

Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương
cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…
sao không thử một lần đặt cược với trái tim?

Làm ơn đi mà…
vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm!

NGUYỄN PHONG VIỆT