Hỏa ngục – Why?


Cảm thấy rất là phấn khích cho đến khi tới cái kết. Tại saoooooooooooooooo? Tel me whyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy! Tại sao lại sửa cái kết như vậy :((((((
Phải nói là kiến thức và tài miêu tả của Dan Brown tuyệt vời những gì mình hình dung khi đọc truyện đều phản ánh đúng hết trên phim. Hay phải nói là ông viết lại hiện thực một cách xuất sắc (hay là dựng cảnh lại nhỉ?). Chỗ cánh cửa màu xanh, mình nhớ là có người canh gác và phải hạ gục người đó mới vào được.
Đọc truyện của ông như là được xem một bộ phim chính hiệu, vì vậy khi chuyển thể thành phim, mạch truyện vẫn giữ nguyên, vì nó quá hấp dẫn, thắt mọi nút ngay từ đầu, rồi sau đó gỡ từ từ cùng nhân vật chính. Đối với mình, điểm giữa của câu chuyện là lúc đi qua lối đi bí mật ở trên đỉnh của Sảnh Năm Trăm. Vì chỉ mới đây thôi, tưởng chừng họ cùng một phe, cùng trải qua những khó khăn, nhưng sau đó một cú twist, mọi thứ đã đảo sang chiều hướng khác. Có lẽ đó là nơi cuối cùng mà họ bảo vệ nhau.


Lời thoại ko giải thích nhiều, mọi thứ vừa đủ để nắm bắt tình huống. Đọc truyện sẽ biết thêm nhiều kiến thức về Dante, về bức tranh Hoả ngục của ông, về quá khứ của ông, cũng như quá khứ của Sienna Brooks, cô này cũng có một quá khứ khắc nghiệt.


Có lẽ không thể đòi hỏi gì hơn cho một bộ phim chuyển thể, mọi thứ đã làm 90% rồi. 🙂 Mình vẫn khuyến khích mọi người đọc truyện hơn :((

Advertisements

Thiên Nga Đen: Cuộc Đấu Tranh Đạt Tới Sự Cân Bằng Hoàn Hảo


Black Swan - Thiên nga đen

*Photo: Black Swan

*Bài viết mang tính chất Sưu tầm*

Black Swan – đáng lẽ hồi chiếu phim này tôi nên ra rạp xem, dù cũng được biết nhiều cảnh bị cắt. 108 phút phim trôi qua và tôi không ngừng suy nghĩ lại những gì vừa chứng kiến. Và tôi tự hỏi vì sao Darren Aronofsky lại đặt tên bộ phim của ông như vậy.

Nina (Natalie Portman) đã hoàn thành xuất sắc vai diễn và mãn nguyện khi cảm nhận được sự hoàn hảo. Nhưng đó không phải sự hoàn hảo trong lốt của Thiên Nga Đen hay Thiên Nga Trắng. Sự hoàn hảo của Nina là sự cân bằng tuyệt đối giữa kiểm soát và đánh mất bản thân, giữa Cái Ấy – Cái Tôi – Cái Siêu Tôi trong quan điểm của phân tâm học (Id – Ego – Super Ego).

Mở đầu phim, chúng ta nhìn thấy một Nina với tính thiện, những quan niệm đạo đức được hình thành từ sự giáo dưỡng của người mẹ. Bản ngã (Ego) của Nina bị kiểm soát và chi phối gần như tuyệt đối bởi những quan niệm đạo đức ấy (Super Ego). Sự mất cân bằng quá lớn khiến cô hoàn thành xuất sắc một Thiên Nga Trắng trong sáng, lương thiện nhưng không thể diễn được một Thiên Nga Đen với sự quyến rũ xuất phát tự nhiên từ bản năng, dục vọng (Id).

Id bị kiềm chế quá thô bạo nên bắt đầu phản kháng. Ban đầu chỉ là những vết cào cấu trong vô thức. Tiếp đó là dục vọng được khai mào sau yêu cầu đánh mất bản thân của thầy Thomas. Thế nhưng dục vọng đó vẫn chưa thể thoát khỏi vòng kiểm soát của người mẹ (Super Ego). Đó là những hành động như ép cắt móng tay, yêu cầu ngừng cào cấu, hay túc trực bên Nina khi cô ngủ. Khi Id của Nina đang được Ego thỏa mãn thông qua thủ dâm, thì ngay lập tức bị ngăn chặn khi Nina nhìn thấy mẹ đang ngủ trên ghế salon.

Sự phản kháng của Id ngày một mạnh mẽ hơn khi cô gặp và tiếp xúc với Lily – con Thiên Nga Đen hoàn hảo mà cô đang muốn đạt được: sự quyến rũ, phong cách tự nhiên, mất kiểm soát bản thân.

Cái tôi của Nina ban đầu chỉ là sự cố gắng theo đuổi phong cách diễn của Lily nhưng như thế là chưa đủ. Một quá trình trong phân tâm học được gọi là đồng nhất hóa đã diễn ra. Id bắt đầu tỏ ra thắng thế Super Ego, cái tôi của Nina tìm cách hòa nhập với Lily, coi Lily là cái tôi lý tưởng cần phải đạt tới. Nina cần phải trở thành Lily một cách tuyệt đối. Cô buông thả bản thân khi tới quán bar, dùng thuốc lắc, nhảy điên cuồng và đạt đến đỉnh cao khi cô thủ dâm và nằm mơ làm “chuyện ấy” với Lily.

Bản năng, dục tính của Nina đã trỗi dậy mạnh mẽ và kiểm soát cái tôi. Người mẹ – cái Siêu Tôi từng nắm quyền kiểm soát lúc này trở nên yếu ớt. Id của Nina bắt đầu suy nghĩ một cách thú tính, tìm mọi cách để sinh tồn. Nó cho rằng không thể có hai con Thiên Nga Đen trên đời, không được đánh mất cơ hội để thể hiện sự lý tưởng và hoàn hảo đã cất công tạo dựng suốt thời gian qua.

Một ảo tưởng tương tự tính đa nhân cách được tạo ra. Cái tôi thứ hai – Lily bị chính cô giết chết bởi sự phản kháng khi quyến rũ Thomas và chiếm đoạt vai diễn. Lily không còn là thứ chi phối Id của Nina nữa, cô đã thực sự trở thành Thiên Nga Đen, bản năng của cô trở nên tuyệt đối, giống như Super Ego của cô đã làm được lúc ban đầu.

Nhưng chính sau thời điểm đó, Nina tìm lại được chính mình. Cô hiểu rõ từng động cơ, suy nghĩ và hành động. Cô nhận thức rõ mình đang tự hủy hoại bản thân. Khi Nina đã đạt được sự đánh mất bản thân hoàn toàn giống như sự kiểm soát bản thân tuyệt đối, cũng có nghĩa là Ego của Nina đã cảm nhận được sự tối thượng của cả Id lẫn Super Ego – một sự cân bằng hoàn hảo.

Khi cô hoàn thành vở ballet và ngã xuống tấm đệm trắng, cô không phải là Thiên Nga Trắng, cũng không phải Thiên Nga Đen. Cô chính là cô – Nina. Một Nina thực sự trưởng thành khi cân bằng được cả ba mặt trong con người mình. Một Nina vừa tự do tuyệt đối vừa kiểm soát bản thân một cách tuyệt đối. Đó chính là “sự hoàn hảo” mà cô đã cảm nhận được.

Đặt tên bộ phim là Black Swan – Thiên Nga Đen, có lẽ Darren Aronofsky đang muốn thức tỉnh những người xem về cách sống, quan điểm sống. Những chiếc mặt nạ Siêu Tôi, mặt nạ Tôi che giấu những khao khát bản năng. Chúng ta né tránh, để nó chìm nghỉm trong vô thức, chúng ta luôn cố tỏ ra mình sống một cách có đạo đức và hướng tới những giá trị tốt đẹp. Nhưng sự hoàn thiện bản thân, kiếm tìm sự lý tưởng theo hướng đó là không hoàn hảo như chúng ta suy nghĩ. Bởi khi ấy, chúng ta bị mất cân bằng và không thể thỏa mãn mình ở những nhu cầu sinh tồn tối thiểu. Hãy kiếm tìm sự cân bằng hoàn hảo.

HoanDesign