2 cái cây, bạn sẽ chặt cây nào?


Hai cái cây, bạn sẽ chặt cây nào?

2 cái cây

Thầy hỏi: “Nếu các trò lên núi chặt cây, vừa vặn trước mắt có hai gốc cây, một gốc cây to, một gốc cây nhỏ, các em sẽ chặt gốc nào?” Câu hỏi vừa ra, tất cả học sinh đều nói: “Tất nhiên là chặt gốc cây to rồi.”

Thầy cười cười, nói: “Gốc cây to kia chỉ là một gốc bạch dương bình thường, mà gốc cây nhỏ kia lại là một cây thông, bây giờ các em sẽ chặt cây nào?”

Chúng tôi nghĩ, cây thông tương đối trân quý, nên trả lời: “Tất nhiên sẽ chặt cây thông, bạch dương không được bao nhiêu tiền!”

Thầy mang theo nụ cười không đổi nhìn chúng tôi, hỏi: “Nếu gốc cây dương là thẳng tắp, mà cây thông lại uốn éo xiêu vẹo, các em sẽ chặt cây nào?”

Chúng tôi cảm thấy có chút nghi hoặc, liền nói: “Nếu là như vậy, hay là vẫn chặt cây dương. Cây thông cong queo ngoằn ngoèo, làm gì cũng không làm được!”

Ánh mắt thầy lóe lên, chúng tôi đoán là thầy sẽ thêm điều kiện nữa, quả nhiên, thầy nói: “Cây dương tuy thẳng tắp, nhưng bởi đã lâu năm, nên phần giữa mục rỗng, lúc này, các em sẽ chặt gốc nào?”

Tuy không hiểu nổi trong hồ lô của thầy bán thuốc gì, chúng tôi vẫn từ điều kiện của thầy mà suy nghĩ, nói: “Thế thì lại chặt cây thông, cây dương ở giữa đã mục rỗng, càng không thể dùng!”

Sau đó thầy liền hỏi: “Thế nhưng dù cây thông ở giữa không mục rỗng, nhưng nó cong queo quá ghê gớm, bắt đầu chặt rất khó khăn, các em sẽ chặt gốc nào?”

Chúng tôi dứt khoát không suy nghĩ kết luận của thầy là gì nữa, liền nói: “Vậy chặt cây dương. Đều không thể dùng như nhau, đương nhiên chọn cây dễ chặt!”

Thầy không để chúng tôi thở, liền hỏi: “Thế nhưng trên cây dương có một tổ chim, mấy con chim non đang ở trong ổ, các em sẽ chặt gốc nào?”

Cuối cùng, có người hỏi: “Thầy ơi! Rốt cuộc thầy muốn nói gì cho chúng em vậy? Hỏi những thứ đó làm gì vậy thầy?”

Thầy thu hồi nụ cười, nói: “Các em vì sao không tự hỏi mình, rốt cuộc là chặt cây để làm gì? Tuy điều kiện của thầy thay đổi, nhưng yếu tố cuối cùng quyết định kết quả là động cơ ban đầu của các em. Nếu muốn lấy củi, các em liền chặt cây dương; muốn làm hàng mỹ nghệ, liền chặt cây thông. Các em tất nhiên sẽ không vô duyên vô cớ cầm theo búa lên núi chặt cây chứ?!”

Một người, chỉ khi trong nội tâm đã có mục tiêu từ trước,thì lúc làm việc mới không bị đủ loại điều kiện và hiện tượng bên ngoài mê hoặc. Mục tiêu của bạn đã rõ ràng sao? Tư tưởng thông suốt, mới có thể kiên trì.

Biên dịch: Bình Minh
Nguồn daikynguyenvn
(Ảnh minh họa, nguồn: crafthubs.com)

6 điều khác biệt giữa người thành công và bình thường


Jack Ma nói rằng : ” Điều tạo nên sự khác biệt giữa những người đàn ông lại rất đơn giản”
1. Khi bạn đang nghỉ ngơi thì anh ta đang mài giũa kĩ năng, kiến thức của mình, thế nên anh ta phù hợp hơn bạn.
2. Khi bạn làm việc 1 cách vất vả, anh ta làm việc với cả trái tim, thế nên anh ta là quản lý của bạn.
3. Khi bạn làm việc theo lịch hàng ngày, anh ta lên kế hoạch công việc cho cả 1 năm tới, thế nên anh ta nắm bắt được nhiều cơ hội hơn bạn.
4. Khi bạn tìm lý do thoái thác, anh ta tìm giải pháp, thế nên anh ta đứng ở nấc thang sự nghiệp cao hơn bạn.
5. Khi bạn đang tiêu tiền, anh ta đang quản lý tài sản và sự thịnh vượng, thế nên anh ta giàu có hơn bạn.
6. Khi bạn bận rộn tìm kiếm ” Tôi nhận được gì ở đây”, anh ta tìm kiếm ” Chúng ta nhận được gì ở đây”, thế nên anh ta kết nối mọi người giỏi hơn bạn.

26 cách tạo tiêu đề hấp dẫn


26 CÁCH TẠO TIÊU ĐỀ HẤP DẪN

10366309_763714037002546_1960813183483862617_n.jpg

  1. Con số trong tiêu đề: 26 cách tạo tiêu đề hấp dẫn
  2. Tính từ và trạng từ: kiếm tiền nhanh chóng nhờ bán hàng
  3. Thời gian và tiền bạc: từ 1 người tài xế, tôi đã mua được nhà 500 triệu sau 3 năm
  4. 5W – 1H: bạn có thể đạt Toeic 600+ sau 2 tháng?
  5. Thuật ngữ và từ mới mẻ: hiệu ứng cánh bướm là gì?
  6. Mục tiêu cụ thể: dành cho designer: 3 công cụ chuyên nghiệp trong thiết kế
  7. 7 người nổi tiếng: Tăng Thanh Hà mở nhà hàng cua
  8. Cảnh báo: cẩn thận với tổ yến giá rẻ
  9. Típ, bí mật, cách, mẹo: 5 tip mix đồ xuân – hè 2014
  10. Cường điệu hoá: làm giàu chỉ với 1 triệu đồng
  11. So sánh: bán hàng online thu nhập gấp đôi nhân viên ngân hàng.
  12. Chiêu thị: mua 1 tặng 1 bánh pizza mỗi thứ 3
  13. Trải nghiệm, tự truyện: hành trình qua 25 quốc gia với $700
  14. Treo đầu dê bán thịt chó (không nên dùng)
  15. Giới hạn độ tuổi, giới tính: dành cho phụ nữ độc thân
  16. Báo cáo, thống kê từ nguồn uy tín: báo cáo mới nhất của cafeF về viến động giá cổ phiếu
  17. Đúc kết, tổng quan: nhìn lại nghành thương mại điện tư 2013
  18. Sự liên tưởng: nếu bạn là nhân viên bán hàng
  19. Ăn theo chủ đề hot: Phương Nam got talent 2013
  20. Kỹ thuật che dấu: sự thật về thời thơ ấu của Steve Jobs
  21. Động từ thúc dục: Flappy Pỉd sẽ bị xoá trong 24h tới
  22. Chuyển động thời gian sông: trực tiếp lễ trao giải Oscars 2014
  23. Xử lý sự kiện bên lề Sea Game 27
  24. Gây tranh cãi, ức chế đám đông: phụ nữ tây đáng yêu hơn phụ nữ Việt
  25. Ủng hộ đám đông: nên rút nagwns ngày nghỉ tết âm lịch?
  26. Phát hiện: công nghệ chế tạo xăng bằng xác mía

st

4 tư duy khiến bạn phí hoài tuổi trẻ


4 TƯ DUY KHIẾN BẠN PHÍ HOÀI TUỔI TRẺ

Bạn đã bao giờ cảm thấy mình đang mắc kẹt ở mức trung bình về nhiều mặt:

– Gia đình không giàu, nhưng cũng không quá nghèo.

– Học không xuất sắc, nhưng cũng không dở.

– Không tự ti, nhưng cũng chẳng tự tin về mình lắm.

– Không có nhiều mối quan hệ trong cuộc sống, nhưng cũng có không ít bạn bè…

Có thể bạn cũng đã từng nghĩ rằng: “Trong 1 gia đình mà ba mẹ đều thành công và họ ý thức được tầm quan trọng của việc đầu tư vào giáo dục cho con cái. Gia đình họ có điều kiện và nền tảng như vậy, việc họ thành công không có gì đáng ngạc nhiên cả”.

… Và chúng ta luôn không ngừng so sánh bản thân với những thành công của người khác …

1. TƯ DUY MÌ ĂN LIỀN

Cái gì cũng muốn có ngay kết quả mà không cần bỏ công sức, các bạn sinh viên đăng kí tham dự các buổi hội thảo để được nghe về cách trả lời phỏng vấn, viết CV sao cho hay, cách làm sao để chinh phục dụng nhà tuyển dụng… Nói chung ai cũng đều cần những thứ có thể xài được liền, tạo kết quả ngay tức thì.

Điều quan trọng ở đây không phải là CV sao cho đẹp hay thành thục kỹ năng trả lời phỏng vấn mà là viết cái gì vào CV, nói gì trong buổi phỏng vấn ấy. Các bạn rất ít tham gia vào những hoạt động xã hội, các câu lạc bộ đội nhóm hay nỗ lực vươn lên nhiều vai trò lãnh đạo khác nhau…Vậy thì các bạn lấy gì để điền vào những CV xin việc này???

Các bạn muốn bằng giỏi để điền vào CV mà không có những đêm thức trắng vùi đầu vào đèn sách? Các bạn muốn có kinh nghiệm mà không có những ngày hết mình lao vào những dự án thực tế? Làm gì có cái thứ đó trên đời này?

Nếu bạn muốn thành công, thì ít nhất bạn cần trả bằng những đêm “trằn trọc băn khoăn giấc chẳng lành”.

2. BẠN KHÔNG DÁM TRẢ GIÁ CHO THÀNH CÔNG

Bạn cảm thấy hài lòng với vị trí xoàng xĩnh của bản thân, và chọn cách không cố gắng vì cái gì cả. Bạn thích tự nói với bản thân rằng “Tôi sẽ học kĩ năng mới” hơn là thực sự lăn xả vào học. Bạn thường chặc lưỡi, việc này có vẻ phức tạp quá, có khi để sau hoặc “khỏi làm luôn cũng được”.

Chỉ khi thất bại bạn mới có được bài học cho mình, như thép đã được tôi qua lửa đỏ và đập mỏng thành gươm, bạn mới đủ sức đương đầu với cuộc đời đầy rẫy những thanh gươm sắc bén hơn bạn gấp nhiều lần.

Hãy mua lấy quyển sách mà bạn yêu thích, đăng ký tham gia bất kì khóa học nào bạn cảm thấy có ích cho bản thân … Khi bạn chấp nhận TRẢ GIÁ, bạn sẽ có một thái độ tích cực hơn và có trách nhiệm hơn với hành động của mình.

Nếu bạn tiếc tiền đầu tư vào bản thân thì xem như bạn cũng tiếc thành công.

3. TƯ DUY ĐÒI HỎI – BẠN NGHĨ MÌNH XỨNG ĐÁNG?

Các bạn đòi hỏi nhiều quá, nhiều hơn những gì các bạn bỏ ra. Các bạn đang dán cái mác “ĐẠI HỌC” quá lớn vào mình để kết luận rằng kiến thức đã đủ cho công việc và bạn đủ thông minh để có quyền đòi hỏi công ty phải trả mức lương tương xứng với 4 năm dùi mài kinh sử trên ghế nhà trường.

Nghĩ lại đi, bạn đọc những gì người khác đã đọc, học những gì họ đã học, làm những gì họ đã làm, vậy mà gọi là thông minh ư?

Bạn học những gì bạn nghĩ có thể giúp bạn vượt qua bài kiểm tra của họ và bạn nghĩ điều đó khiến bạn có vẻ thông minh?

Ông trùm bất động sản Li Ka-Shing (Hong Kong, Trung Quốc) hiện là tỷ phú giàu nhất châu Á đã từng chia sẻ với các bạn trẻ như sau: “Cuộc sống, sự nghiệp và hạnh phúc hoàn toàn nằm trong tầm tay bạn. Hãy lên kế hoạch ngay từ bây giờ. Khi bạn nghèo, hãy ở nhà ít thôi và ra ngoài nhiều hơn. Còn khi đã giàu rồi, hãy làm ngược lại. Khi bạn nghèo, hãy tiêu tiền cho người khác, còn giàu rồi thì hãy chi cho mình. Đây là nghệ thuật sống.”

4. BẠN KHÔNG DÁM ƯỚC MƠ VÀ KHÔNG DẤN THÂN (quan trọng)

Suy nghĩ hiện tại của bạn là gì?

“Mong làm sao có đủ tiền sống mỗi ngày; làm sao có thể thi đậu tốt nghiệp tốt nghiệp nếu không sẽ bị ba mẹ la; làm sao để có thể tìm được một công việc ổn định sau khi ra trường…???”

Có 1 sự thật là cha mẹ rất thương bạn. Càng “thương” họ lại càng muốn bạn “an toàn”. Có thể bạn cũng đã từng nghe như tôi:

– Con/ cháu/ mày/ em nên làm ở công ty A cho nhàn.
– Học/ làm A, B, C cho dễ.
– Giờ xin vào D khó lắm, ít nhất phải cả “trăm”.

Bạn có biết rằng điều đáng sợ nhất của một đất nước không phải là nghèo nàn về tài nguyên khoáng sản; không phải là đất nhỏ ít dân; mà điều đáng sợ nhất là đất nước ấy chỉ tập hợp những con người không dám ước mơ.

Bạn cần phải biết rằng đọc hết bài báo này cũng không đền bù cho tất cả quãng thời gian bạn đã lãng phí. Bạn nghênh ngang đi khắp nơi, vui vẻ phủ nhận những sự thật khiến bạn khó chịu. Phải chi chỉ một lần, bạn chịu đưa cái lưỡi của mình ra, và nếm lấy sự thật – xem nó có vị ra sao. Thứ duy nhất đang cản trở bạn làm những điều phi thường là chính bạn.

 

Sưu tầm

Bệnh nể sợ


Hôm nay tình cờ đọc được một post chia sẻ của thầy Le Huy Khoa Kanata về bệnh nể sợ người nước ngoài nói chung, và người Hàn nói riêng. Một số vấn đề nêu ra ở đây khiến mình có nhận định rõ hơn về mối mơ hồ của mình. Bài viết không mang tính đả kích hay châm biếm, mà mình muốn người xem sẽ xem xét, nhìn nhận dưới góc độ học hỏi và rút kinh nghiệm. Mình nghĩ rằng, sở dĩ sợ và nể bởi vì cảm giác thua kém hơn, thế nên cần cố gắng trau dồi bản thân nhiều hơn, trở nên giỏi hơn, để không phải cúi đầu quá sát trước người khác. Và điều mình nghĩ cần hạn chế trước hết, đó là tôn trọng người Việt hơn, gần hơn nữa là tôn trọng gia đình, bạn bè của bạn hơn, đó là điều thiết yếu.

__________________________

BỆNH NỂ SỢ VÀ TÔN TRỌNG NGƯỜI HÀN QUÁ MỨC

Rất nhiều người làm phiên dịch tiếng Hàn, hoặc đang làm ở công ty Hàn quốc, tiếp xúc với người Hàn, ít hay nhiều, đều có một cái tật, đó là tật sợ người Hàn, xếp Hàn, cũng giống như cái tật sợ người nước ngoài nói chung của người Việt vậy.

Này nhé.

Tiếp xúc với người Hàn, ai cũng nói khép lại quá khứ, nói thật là chúng ta đang sợ quá khứ ảnh hưởng hiện tại, chứ khép gì?

Vào quán ăn, khách sạn vv của Hàn Quốc, khách Hàn vào là nhân viên cúi rạp đầu chào, cuống đít lên chạy, còn người Việt vào thì lờ đờ, nói năng chẳng thưa thẳng gửi. Khách Hàn sai gì thì vui vẻ, khách Việt sai gì thì cằm nhằm, càu ràu.

Thiếu gì ngườiViệt Nam bỏ tiền mời khách Hàn đi nhậu, trong khi nhân viên mình, đồng nghiệp thì chẳng đếm xỉa, mời được thằng Hàn đi chơi làm như vinh dự lắm.

Đi thăm mấy công ty Việt Nam cùng với khách Hàn Quốc mới thấy, khách Hàn được chào hỏi, niềm nở, còn khách Việt thì chẳng thèm chào, chẳng thèm hỏi thăm. Bữa rồi, thấy một cô gái xinh đẹp, viên chức nhà nước đường hoàng, thấy mấy anh chàng Hàn là xáp vào liền, hỏi thăm, xin email, face đủ thứ.

Nhân viên Việt Nam thì xếp Việt, lãnh đạo Việt nói thì không nghe, nhưng xếp Hàn mà nói thì mặt tái mét, lúc nào cũng vâng vâng dạ dạ, cúi rạp người. Đi làm với công ty Hàn Quốc đố ai dám đến muộn, lơi là, xin nghỉ lung tung.

Thậm chí có người khi phỏng vấn xin việc còn không dám nói mức lương, đến khi thỏa thuận xong xuôi rồi lại không đi làm.

Nói gì ở công ty tư nhân, ở mấy cơ quan đại diện nhà nước Hàn Quốc ở VN cũng thế, có nhiều việc sếp Hàn sai sờ sờ, người ta khiếu nại cũng không dám hỏi xếp Hàn vì.. sợ.

Khi công ty ra một chỉ thị nào đó, công nhân Việt Nam rất ghét phiên dịch tiếng Hàn, cũng chỉ vì không dám ghét xếp Hàn vì …sợ..

Nhiều cô gái sau khi quen đợc anh người nước ngoài hay Hàn Quốc, thấy nói năng trở nên kênh kiệu, ta đây lắm, có lẽ cũng bắt đầu từ tâm lý.. sợ và nể trọng người Hàn quá mức.

Nhiều người Việt đứng tên doanh nghiệp hộ cho người Hàn, điển hình là hình như tất cả nhà hàng Hàn Quốc đều mượn tên người Việt, được trả mỗi tháng nhận vài đồng thù lao…nhưng vẫn nghĩ họ là xếp, là cấp trên mình nên sai gì làm nấy, kể cả làm sai.

Công nhân Việt Nam bị chuyên gia Hàn Quốc đánh, chuyện lạ, chúng nó không bị đánh ở Việt Nam thì thôi, chuyện này xẩy ra ở Trung Quốc, nước khác thì tan xương.

Ta cứ nói là vì quan hệ ngoại giao, vì là chuyên gia, vì đủ thứ, nhưng thực ra là.. sợ.

Tại sao thế nhỉ?

Người Việt hay sợ người Hàn vì cứ nghĩ họ rất.. ngon, lắm tiền, học nhiều, lãng mạn như trong phim, trong khi thực tế thì rất nhiều người Hàn ở Việt Nam tử tế, đường hoàng, nhưng nói thật lởm khởm cũng cực nhiều, đã giỏi, cao cấp thì sang nước khác chứ không sang Việt Nam. Có người còn nói chúng nó mang tiếng chuyên gia nhưng thực ra ở Hàn Quốc cũng chỉ là mấy thằng công nhân mèng thôi. Nếu họ không giỏi hơn bạn, giúp đỡ cho bạn, thậm chí còn tệ hơn thì việc gì phải sợ?

Họ không đáng sợ nhưng mình vẫn cứ sợ là sao nhỉ?

Người Việt sợ người Hàn vì cứ lầm tưởng họ hiểu mình, tôn trọng mình lắm, ca ngợi, yêu thương mình lắm. Khi một hướng dẫn viên du lịch hỏi một đoàn sinh viên Hàn Quốc “ Nghĩ đến Việt Nam, các bạn nghĩ gì trước tiên” Câu trả lời là “ Cô dâu Việt và Việt cộng”.

Chẳng việc gì phải sợ hay tôn trọng quá mức cả.

Tôi nhớ có lần nói thẳng với một giám đốc nữ người Việt “ Tôi là người dịch cho chị, chị mời tôi đến, không tôn trọng thì tôi về, chị đừng tưởng chị gặp mấy thằng Hàn Quốc là ngon, xem hôm nay chị nói chuyện với chúng nó bằng cặp mông của chị có được không”. Mụ này tái mặt.

Tôi đã vô số lần đuổi thằng cổ vài thằng Hàn Quốc chỉ vì mặc quần sọc lửng vào trường, không hẹn trước, hút thuốc, vênh váo, nói chuyện bất lịch sự. Trên dưới chục lần chửi thẳng vào mặt mấy thằng Hàn lởm khởm “Cút mẹ mày về nước, cái thành phần rác rưởi chỉ làm bẩn Việt Nam”.

Đi làm với Hàn Quốc mấy chục năm, năm ngoái lần đầu tiên thấy một phiên dịch nữ, học hành rất bài bản, vừa tốt nghiệp đại học KHXH NV ra, còn khá trẻ, nữ, rất xinh đẹp, đã thẳng tay chửi thẳng xếp Hàn “Mày suốt ngày chửi người Việt vậy thì mày về nước chứ ở đây làm gì, mày cho người Việt xấu thế thì mày ở với họ làm gì chứ? Ai bán hàng cho mày, ai thu tiền cho mày, ai tìm gái cho mày? ” Chuyện này nói ra một điều là anh chị em công ty đó nhẫn nhục quá, chịu đựng quá và sợ quá..

Họ kiếm tiền từ người Việt, ta đang làm giàu cho họ, người Việt đang làm để nuôi chính họ, người Việt tiêu dùng hàng hóa của họ, thì việc gì chúng ta phải sợ họ?

Đây là Việt Nam, đây là đất nước quê hương ta, việc gì ta phải sợ, hay ta sợ vì bị đuổi việc, hay sợ vì mất mức lương đang nhận là cao? Bạn đừng lầm tưởng, không ai trả lương quá giá trị của chính bạn đâu. Bạn làm được việc thì chửi họ họ cũng không dám đuổi.

Ông Võ Tá Hân, một chuyên gia kinh tế có trích một câu nói nổi tiếng “Nếu bạn nằm xuống như một tấm thảm thì người ta sẽ đạp lên bạn mà đi!”.

Một người bạn Hàn chí thân của tôi đã nói “ Tôi thấy ngời Việt hay tôn trọng quá mức người nuớc ngoài, thậm chí sợ họ nữa, trong đó có người Hàn, đáng ra họ phải sợ các bạn mới đúng”

Người Hàn Quốc có sợ ai không, sợ chứ, về mặt tổng thể, họ sợ Bắc Hàn, sợ Mỹ, sợ Trung Quốc, và trước đây thì họ thấy người châu Âu cũng sợ như ta bây giờ. Nhưng bây giờ thì không, họ sợ chính họ nhiều hơn.

Trong hành động cá nhân thì họ cũng sẵn sàng thể hiện chất yangban (quân tử), dám thể hiện lắm.

Người Hàn Quốc sang Việt Nam làm ăn, họ đùm bọc, đoàn kết và khi cần thể hiện điều gì với chính phủ, họ nói thẳng, chẳng sợ.

Nói thì cực đoan, nhưng lần đầu tiên, có một nhóm người Việt khiến cho người nước ngoài và người Hàn Quốc biết sợ, đó là cái nhóm đã quậy phá mấy khu công nghiệp vừa qua.

Bạn có thế không, chứ tôi đã từng như thế.

Ta cần phải biết sợ, nhưng sợ cái đúng thôi và đặc biet đừng tự hạ mình khi đứng trước người nước ngoài.

Thế giới toàn cầu hóa, chẳng có việc gì phải sợ cả, hãy đừng sợ tất cả người nước ngoài hay sợ người Hàn, hãy sợ những ai tôn trọng mình, giúp đỡ mình, yêu thương quí mến mình.

Và hãy biết sợ chính mình, sợ nghèo hơn, lạc hậu hơn, ngu hơn người khác mà thôi.

 

<

p style=”text-align:center;”>BỆNH NỂ SỢ VÀ TÔN TRỌNG NGƯỜI HÀN QUÁ MỨC

 

Rất nhiều người làm phiên dịch tiếng Hàn, hoặc đang làm ở công ty Hàn quốc, tiếp xúc với người Hàn, ít hay nhiều, đều có một cái tật, đó là tật sợ người Hàn, xếp Hàn, cũng giống như cái tật sợ người nước ngoài nói chung của người Việt vậy.

Này nhé.

Tiếp xúc với người Hàn, ai cũng nói khép lại quá khứ, nói thật là chúng ta đang sợ quá khứ ảnh hưởng hiện tại, chứ khép gì?

Vào quán ăn, khách sạn vv của Hàn Quốc, khách Hàn vào là nhân viên cúi rạp đầu chào, cuống đít lên chạy, còn người Việt vào thì lờ đờ, nói năng chẳng thưa thẳng gửi. Khách Hàn sai gì thì vui vẻ, khách Việt sai gì thì cằm nhằm, càu ràu.

Thiếu gì ngườiViệt Nam bỏ tiền mời khách Hàn đi nhậu, trong khi nhân viên mình, đồng nghiệp thì chẳng đếm xỉa, mời được thằng Hàn đi chơi làm như vinh dự lắm.

Đi thăm mấy công ty Việt Nam cùng với khách Hàn Quốc mới thấy, khách Hàn được chào hỏi, niềm nở, còn khách Việt thì chẳng thèm chào, chẳng thèm hỏi thăm. Bữa rồi, thấy một cô gái xinh đẹp, viên chức nhà nước đường hoàng, thấy mấy anh chàng Hàn là xáp vào liền, hỏi thăm, xin email, face đủ thứ.

Nhân viên Việt Nam thì xếp Việt, lãnh đạo Việt nói thì không nghe, nhưng xếp Hàn mà nói thì mặt tái mét, lúc nào cũng vâng vâng dạ dạ, cúi rạp người. Đi làm với công ty Hàn Quốc đố ai dám đến muộn, lơi là, xin nghỉ lung tung.

Thậm chí có người khi phỏng vấn xin việc còn không dám nói mức lương, đến khi thỏa thuận xong xuôi rồi lại không đi làm.

Nói gì ở công ty tư nhân, ở mấy cơ quan đại diện nhà nước Hàn Quốc ở VN cũng thế, có nhiều việc sếp Hàn sai sờ sờ, người ta khiếu nại cũng không dám hỏi xếp Hàn vì.. sợ.

Khi công ty ra một chỉ thị nào đó, công nhân Việt Nam rất ghét phiên dịch tiếng Hàn, cũng chỉ vì không dám ghét xếp Hàn vì …sợ..

Nhiều cô gái sau khi quen đợc anh người nước ngoài hay Hàn Quốc, thấy nói năng trở nên kênh kiệu, ta đây lắm, có lẽ cũng bắt đầu từ tâm lý.. sợ và nể trọng người Hàn quá mức.

Nhiều người Việt đứng tên doanh nghiệp hộ cho người Hàn, điển hình là hình như tất cả nhà hàng Hàn Quốc đều mượn tên người Việt, được trả mỗi tháng nhận vài đồng thù lao…nhưng vẫn nghĩ họ là xếp, là cấp trên mình nên sai gì làm nấy, kể cả làm sai.

Công nhân Việt Nam bị chuyên gia Hàn Quốc đánh, chuyện lạ, chúng nó không bị đánh ở Việt Nam thì thôi, chuyện này xẩy ra ở Trung Quốc, nước khác thì tan xương.

Ta cứ nói là vì quan hệ ngoại giao, vì là chuyên gia, vì đủ thứ, nhưng thực ra là.. sợ.

Tại sao thế nhỉ?

Người Việt hay sợ người Hàn vì cứ nghĩ họ rất.. ngon, lắm tiền, học nhiều, lãng mạn như trong phim, trong khi thực tế thì rất nhiều người Hàn ở Việt Nam tử tế, đường hoàng, nhưng nói thật lởm khởm cũng cực nhiều, đã giỏi, cao cấp thì sang nước khác chứ không sang Việt Nam. Có người còn nói chúng nó mang tiếng chuyên gia nhưng thực ra ở Hàn Quốc cũng chỉ là mấy thằng công nhân mèng thôi. Nếu họ không giỏi hơn bạn, giúp đỡ cho bạn, thậm chí còn tệ hơn thì việc gì phải sợ?

Họ không đáng sợ nhưng mình vẫn cứ sợ là sao nhỉ?

Người Việt sợ người Hàn vì cứ lầm tưởng họ hiểu mình, tôn trọng mình lắm, ca ngợi, yêu thương mình lắm. Khi một hướng dẫn viên du lịch hỏi một đoàn sinh viên Hàn Quốc “ Nghĩ đến Việt Nam, các bạn nghĩ gì trước tiên” Câu trả lời là “ Cô dâu Việt và Việt cộng”.

Chẳng việc gì phải sợ hay tôn trọng quá mức cả.

Tôi nhớ có lần nói thẳng với một giám đốc nữ người Việt “ Tôi là người dịch cho chị, chị mời tôi đến, không tôn trọng thì tôi về, chị đừng tưởng chị gặp mấy thằng Hàn Quốc là ngon, xem hôm nay chị nói chuyện với chúng nó bằng cặp mông của chị có được không”. Mụ này tái mặt.

Tôi đã vô số lần đuổi thằng cổ vài thằng Hàn Quốc chỉ vì mặc quần sọc lửng vào trường, không hẹn trước, hút thuốc, vênh váo, nói chuyện bất lịch sự. Trên dưới chục lần chửi thẳng vào mặt mấy thằng Hàn lởm khởm “Cút mẹ mày về nước, cái thành phần rác rưởi chỉ làm bẩn Việt Nam”.

Đi làm với Hàn Quốc mấy chục năm, năm ngoái lần đầu tiên thấy một phiên dịch nữ, học hành rất bài bản, vừa tốt nghiệp đại học KHXH NV ra, còn khá trẻ, nữ, rất xinh đẹp, đã thẳng tay chửi thẳng xếp Hàn “Mày suốt ngày chửi người Việt vậy thì mày về nước chứ ở đây làm gì, mày cho người Việt xấu thế thì mày ở với họ làm gì chứ? Ai bán hàng cho mày, ai thu tiền cho mày, ai tìm gái cho mày? ” Chuyện này nói ra một điều là anh chị em công ty đó nhẫn nhục quá, chịu đựng quá và sợ quá..

Họ kiếm tiền từ người Việt, ta đang làm giàu cho họ, người Việt đang làm để nuôi chính họ, người Việt tiêu dùng hàng hóa của họ, thì việc gì chúng ta phải sợ họ?

Đây là Việt Nam, đây là đất nước quê hương ta, việc gì ta phải sợ, hay ta sợ vì bị đuổi việc, hay sợ vì mất mức lương đang nhận là cao? Bạn đừng lầm tưởng, không ai trả lương quá giá trị của chính bạn đâu. Bạn làm được việc thì chửi họ họ cũng không dám đuổi.

Ông Võ Tá Hân, một chuyên gia kinh tế có trích một câu nói nổi tiếng “Nếu bạn nằm xuống như một tấm thảm thì người ta sẽ đạp lên bạn mà đi!”.

Một người bạn Hàn chí thân của tôi đã nói “ Tôi thấy ngời Việt hay tôn trọng quá mức người nuớc ngoài, thậm chí sợ họ nữa, trong đó có người Hàn, đáng ra họ phải sợ các bạn mới đúng”

Người Hàn Quốc có sợ ai không, sợ chứ, về mặt tổng thể, họ sợ Bắc Hàn, sợ Mỹ, sợ Trung Quốc, và trước đây thì họ thấy người châu Âu cũng sợ như ta bây giờ. Nhưng bây giờ thì không, họ sợ chính họ nhiều hơn.

Trong hành động cá nhân thì họ cũng sẵn sàng thể hiện chất yangban (quân tử), dám thể hiện lắm.

Người Hàn Quốc sang Việt Nam làm ăn, họ đùm bọc, đoàn kết và khi cần thể hiện điều gì với chính phủ, họ nói thẳng, chẳng sợ.

Nói thì cực đoan, nhưng lần đầu tiên, có một nhóm người Việt khiến cho người nước ngoài và người Hàn Quốc biết sợ, đó là cái nhóm đã quậy phá mấy khu công nghiệp vừa qua.

Bạn có thế không, chứ tôi đã từng như thế.

Ta cần phải biết sợ, nhưng sợ cái đúng thôi và đặc biet đừng tự hạ mình khi đứng trước người nước ngoài.

Thế giới toàn cầu hóa, chẳng có việc gì phải sợ cả, hãy đừng sợ tất cả người nước ngoài hay sợ người Hàn, hãy sợ những ai tôn trọng mình, giúp đỡ mình, yêu thương quí mến mình.

Và hãy biết sợ chính mình, sợ nghèo hơn, lạc hậu hơn, ngu hơn người khác mà thôi.

 Le Huy Khoa Kanata

Học cách từ chối để cân bằng cuộc sống


[Bài học thành công] HỌC CÁCH TỪ CHỐI ĐỂ CÂN BẰNG CUỘC SỐNG BẬN RỘN

Bạn đang stress? Bạn đang mệt mỏi? Bạn hoàn toàn kiệt sức? Bạn có thấy những điều trên thật quen thuộc? Thành thật mà nói, những miêu tả trên đúng với hầu hết những người đang đọc bài viết này. Là bạn tự tạo nên lý do để stress? Hoặc đơn giản là bạn đang tự bào chữa cho chính mình? Phần lớn mọi người cảm thấy mình là nạn nhân của sự mệt mỏi và quá tải của bản thân. Nhưng họ không biết rằng, họ có thể kiểm soát được điều đó. Bạn có đầy đủ khả năng để tự sắp xếp và thiết kế một cuộc sống chính xác như những gì bạn mong muốn. Bạn chỉ cần đơn giản là học cách nói “KHÔNG” với một số thứ để có thể cân bằng cuộc sống của chính mình. Dưới đây là một vài gợi ý cho bạn

  1. Đừng lo lắng người khác nghĩ gì về bạn

Hãy đối diện sự thật rằng: phần đông chúng ta đều lo lắng dư luận xã hội. Nhưng tại sao? Sao chúng ta lại phải sống như những gì người khác mong đợi? Có phải họ đang sống cuộc sống của chúng ta? KHÔNG, bạn mới là người nắm quyền kiểm soát cuộc sống của bạn. Đừng lo lắng cho dù người khác nghĩ bạn không phải là người đứng đầu, hay việc con cái bạn không hoàn hảo, hay bạn thật là ích kỷ. Điều mà bạn cần lo lắng là bạn nghĩ gì về mình.

  1. Trước khi nhận lời bất cứ ai, chắc chắn rằng bạn thực sự muốn điều đó

Bạn có một lời mời sinh nhật lần thứ 16 từ đứa em họ xa? Cô bạn “lập dị” của bạn hỏi xin lời khuyên về mối quan hệ “kỳ cục” của cô ta? Hãy dừng lại một chút và nghĩ về việc bạn có thực sự muốn tham dự tất cả những điều trên hay không. Bạn có thể muốn hoặc không. Nhưng điều quan trọng là hãy chỉ nhận lời tham gia thứ mà thực sự khiến bạn cảm thấy vui vẻ và hứng thú. Còn với những lời mời không khiến bạn cảm thấy thoải mái, hãy lịch sự từ chối.

  1. Dừng việc trở nên “Hoàn Hảo”

Theo quan điểm của tôi thì chủ nghĩa hoàn hảo gần như là một dạng rối loạn tâm lý (là quan điểm cá nhân tôi thôi nhé!). Tôi thực sự không có ý xúc phạm những ai mang chủ nghĩa hoàn hảo. Tôi chỉ là tôi, bất cứ thời điểm nào. Nhưng đoán xem? Cái gì là “hoàn hảo”? Không có gì và cũng không có ai như thế hết! Nó chỉ đơn giản là thứ hình mẫu nào đó mà người ta thích theo đuổi. Nó không có thật. Vì vậy, dừng sự theo đuổi ấy lại. Tự hào với con người của chính bạn. Đừng đặt áp lực nữa; hãy cố gắng làm mọi thứ tốt hơn, thay vì tốt nhất. Tin tôi đi, hai thứ đó khác nhau đấy.

  1. Đừng lo lắng về việc làm tổn thương người khác

Đa số chúng ta, đặc biệt là nữ giới, thường có mong muốn làm người khác cảm thấy vui vẻ. Chúng ta không muốn cố ý làm ai đó tổn thương vì hành động nào đó của mình. Nhưng đã đến lúc bạn thay đổi suy nghĩ – đừng chịu trách nhiệm về cảm giác của bất kỳ ai, ngoại trừ chính bạn. Chỉ cần bạn giữ hành vi đúng mực, ứng xử lịch sự và không có ý đồ xấu với bất cứ ai, thì bạn cũng không cần phải lo lắng gì thêm nữa. Còn nếu ai đó vẫn cảm thấy khó chịu, đó là vấn đề của họ, không phải bạn. Chúng ta cần tự chịu trách nhiệm với cảm xúc của chính mình chứ không phải đổ lỗi cho người khác. Vì vậy, ngay từ lúc này, đừng nghĩ đến việc bạn cần phải làm vừa lòng tất cả mọi người nữa.

  1. Đừng vì dư luận xã hội mà chạy theo những xu hướng hiện đại

Chúng ta đang sống trong một nền văn hóa dư thừa. Từ những mớ thông tin trên những tờ báo lá cải về những ngôi sao cảm thấy họ không là gì cả nếu không có một căn nhà to hơn, một chiếc xe tốt hơn hay đang trong một kỳ nghỉ tuyệt vời hơn, đó là những thói đua đòi. Một lần nữa, nó hoàn toàn là một ảo tưởng. Không phải bởi vì đứa con 3 tuổi của bạn không phải là một ngôi sao bóng đá thì bạn là một cha mẹ tồi. Ai quan tâm điều đó cơ chứ? Hãy nhìn lại mục số 1 và nhớ rằng hãy ngừng quan tâm về những gì người khác nghĩ về bạn.

  1. Hãy sống ích kỷ!

Vâng, tôi biết từ đó mang một hàm ý tiêu cực. Không ai muốn mình bị gán cho cái mác ích kỷ. Nhưng bạn có biết không? Chăm sóc bản thân mình không phải là ích kỷ. Nó được gọi là biết quý trọng bản thân. Nếu bạn chỉ cho đi, và cho đi, và cho đi, và cho đi nhiều hơn nữa,… nhiên liệu của bạn sẽ cạn kiệt đi rất nhanh. Và cho đến khi bạn không còn nhiên liệu nữa, bạn không thể tiếp tục cho đi. Khi đó bạn sẽ phải sạc lại nhiên liệu của mình. Và điều đó có nghĩa là hãy nói lời từ chối với tất cả những nghĩa vụ lấy đi thời gian khi còn trẻ của bạn. Điều đó hoàn toàn ổn. Vâng, thật sự sẽ không có vấn đề gì nếu bạn từ chối.

  1. Đừng “Đồng Ý” một cách hấp tấp hoặc theo thói quen

Đã có rất nhiều lần tôi nói “đồng ý” chỉ vì thói quen hoặc chỉ bởi vì tôi tưởng rằng tôi nên làm như vậy. Tôi nói “đồng ý” với một lời đề nghị thăng chức – nhưng sau đó tôi nhận ra tôi không thực sự thích những công việc như vậy. “Đồng ý” để tham gia vào một dự án then chốt mà tôi không có một kinh nghiệm hay trải qua một khóa huấn luyện nào và rồi sau đó nhận ra rằng tôi rất ghét nó. Mọi chuyện sẽ tốt hơn nếu chúng ta bỏ một ít thời gian nghĩ về nó. Thật ra điều đó là bắt buộc.

  1. Tập trung vào cảm xúc của bạn

Hãy để cảm xúc chỉ dẫn bạn. Hãy bỏ lý trí qua một bên. Lồng ngực bạn có đang cố nén lại khi nhận lời đồng ý với một lời cam kết nào đó? Nếu có, hãy từ chối nó. Hãy chú tâm vào cảm xúc của bạn. Đừng quá lý trí. Nếu bạn cảm thấy bạn đang lý trí quá nhiều thì nó có thể thực sự đang quá nhiều với bạn. Đừng cố gắng tự nhủ bản thân nên tham gia hay thoát khỏi một điều gì đó khi trực giác đang mách bảo điều ngược lại.

  1. Đừng sắp xếp ưu tiên cho thời khóa biểu của bạn, hãy lên lịch cho những lựa chọn mà BẠN ƯU TIÊN

Có một số người sống và chết theo thời khóa biểu của họ. Thành thật mà nói tôi cũng là một trong số đó. Nhưng tôi không có cùng lý do với họ. Tôi sống bằng thời khóa biểu của tôi chỉ khi tôi chắc chắn rằng tôi có thể hoàn thành mọi việc theo đúng thời gian biểu và hoàn thành tất cả những nghĩa vụ mà tôi muốn và vui vẻ thực hiện. Hãy nhìn vào những gì bạn thật sự nên dành sự ưu tiên. Để con mình tham gia vào 20,000 hoạt động ngoại khóa khác nhau trong khi bạn đang cắm đầu vào một công việc lấy đi hết tất cả sức lực để trở thành tổng giám đốc của một tập đoàn, tất cả đều là những lựa chọn. Những lựa chọn đó có thể làm bạn cảm thấy áp lực. Nếu không thì tốt. Hãy tiếp tục làm những việc đó. Nhưng nếu nó thực sự làm bạn cảm thấy áp lực, hãy nghĩ lại về những sự ưu tiên của bạn.

  1. Hãy biết rằng lúc nào cũng bận rộn không đồng nghĩa với hạnh phúc hay thành công

Thỉnh thoảng người ta vẫn thường lẫn lộn sự bận rộn với sự thành đạt. Tôi biết rất nhiều người liên tục bận rộn nhưng họ thực sự không hoàn thành được việc gì cả. Chỉ bởi vì bạn bận rộn suốt, không có nghĩa bạn sẽ thành công, hay hạnh phúc hơn, hay đạt được thành quả tốt hơn những người biết từ chối đúng lúc.

  1. Hãy nhìn vào những gì bạn đang bỏ lỡ

Thời gian dành cho bản thân, những bữa cơm gia đình, những cuộc trò chuyện với con cái, chơi game với gia đình. Vào cuối cuộc đời của bạn, bạn sẽ hối hận điều gì nhất? Không được làm chủ tịch tổ chức hay câu lạc bộ nào đó? Không dành thời gian cho công việc nhiều hơn? Không cho con bạn vào được đội tuyển bóng rổ quốc gia? Hay đã không thực sự hiểu con mình? Hay đã không tận hưởng thời gian dành cho bản thân, tìm hiểu những khoảng lặng yên bình trong con người bạn. Tôi nghĩ rằng đa số mọi người sẽ hối hận về những điều sau nhiều hơn.

Và những lời cuối cùng là: Sẽ không sao nếu bạn từ chối! Không chỉ là không sao, nó thật sự cần thiết nếu bạn muốn cân bằng cuộc sống của bạn và có được một khoảng lặng tâm hồn. Nếu bạn không thực sự cảm nhận được khoảng lặng đó, bạn có thể sẽ không bao giờ nghĩ đến việc từ chối. Đừng lo lắng. Mọi người vẫn sẽ thích bạn. Con bạn và vợ hay chồng bạn vẫn biết ơn bạn. Cuối cùng, từ chối sẽ giúp bạn tỉnh táo. Và nó sẽ giúp bạn sống một cuộc sống tốt hơn chứ không phải là một cuộc sống đầy áp lực.

Sưu tầm

Kỹ năng lắng nghe


Kỹ năng lắng nghe
Thạc sĩ Nguyễn Huy Hoàng

“Nói là bạc, im lặng là vàng, lắng nghe là kim cương” 

Vậy thế nào là lắng nghe? 

Để hiểu rõ khái niệm, bạn hãy làm bài tập sau đây: Nhắm mắt lại 1 phút. Bạn nghe được gì? Những gì bạn nghe được là đó gọi là nghe thấy. Nghe thấy là quá trình sóng âm đập vào màng nhĩ và chuyển lên não. Nghe thấy là quá trình hoàn toàn tự nhiên từ khi bạn sinh ra đã như vậy rồi. Lúc bạn ngủ thì quá trình đó vẫn xảy ra.

Bây giờ bạn hãy làm bài tập thứ hai: Nhắm mắt lại và cố nghe xem người ở phòng bên cạnh đang nói gì? Đây chính là quá trình lắng nghe. Quá trình này nối tiếp ngay sau quá trình nghe thấy. Nó biến đổi sóng âm thanh thành ngữ nghĩa. Quá trình này cần sự tập trung và chú ý rất cao.

Như vậy lắng nghe là quá trình tập trung chú ý để giải mã sóng âm thanh thành ngữ nghĩa.

“Ba tuổi đủ để học nói nhưng cả cuộc đời không đủ để biết lắng nghe”. Có miệng không có nghĩa là biết nói. Có mắt không có nghĩa là biết đọc. Có tay không có nghĩa là biết viết. Vậy có tai đâu có nghĩa là biết lắng nghe. Ta được học nói, học đọc, học viết rất nhiều. Vậy ta học lắng nghe ở đâu và ai dạy ta? Một kỹ năng mà chiếm đến 53% thời gian giao tiếp lại không được dạy. Từ bé ta được dạy nói, dạy đọc, dạy viết rất nhiều. Nhưng lắng nghe ta chỉ được dạy vẻn vẹn có vài câu: “Con phải biết nghe lời bố mẹ!”, “Có nghe không thì bảo?!” Nhưng làm thế nào để nghe hiệu quả thì không bao giờ được dạy.

Thiên nhiên cho ta 2 tai chỉ để dùng mỗi một việc là lắng nghe. Đôi khi ta dùng vào việc phụ như đeo khuyên tai, hay để cho người khác kéo tai. Còn chỉ có mỗi một cái miệng để nói, để ăn và rất nhiều việc phụ khác nữa. Phải chăng ta nên nói ít và nghe nhiều gấp đôi. Khi ta có kỹ năng lắng nghe tốt thì công việc sẽ thuận lợi hơn, cuộc sống gia đình vui vẻ hơn, giải quyết xung đột dễ dàng hơn.

“Nói là gieo, nghe là gặt”. Nhưng một thực tế đáng buồn là ta dùng hơn một nửa thời gian giao tiếp cho lắng nghe mà hiệu quả chỉ đạt 25 – 30%. Nếu ta thực tế ta đi gặt mà như vậy thì chắc là… chết đói. Vậy ta còn 75% tiềm năng nữa chưa khai thác. Nếu bạn là nhà đầu tư khôn ngoan thì tôi tin chắc bạn sẽ đầu tư vào mảnh đất tiềm năng 75% này.

Vậy điều gì làm ta nghe không hiệu quả?

Thái độ lắng nghe chưa tốt: Điếc hơn người điếc là người không muốn nghe. Ta thường hay ngộ nhận là ta biết rồi nên không muốn nghe hoặc chỉ nghe một phần, nhưng đến khi cần nhắc lại thì ta lại không nhớ. Tệ hại hơn nữa là ta chỉ nghe xem đối tác có gì sai, xấu để phản ứng lại.

Không chuẩn bị: Để nói một điều gì ta chuẩn bị rất kỹ tất cả các phương án. vậy mà trong giao tiếp ta chưa bao giờ chuẩn bị lắng nghe cả. Không chuẩn bị là chuẩn bị cho thất bại. Đó chính là nguyên nhân làm ta nghe kém hiệu quả.

Lắng nghe như thế nào?

“Cuộc hành trình ngàn dặm bắt đầu từ một bước nhỏ”. Để nghe hiệu quả bước đầu chúng ta cần thay đổi một số thói quen nhỏ:

Thay đổi thái độ: Muốn lắng nghe hiệu quả thì đầu tiên phải Muốn. Nếu không muốn lắng nghe thì mọi kỹ năng đều vô ích.

Thay đổi cử chỉ: Thay vì nhìn lơ đãng thì hãy chú ý vào người nói thể hiện sự mong muốn lắng nghe. Gật đầu hòa nhịp cùng người nói. Vẻ mặt thể hiện sự hào hứng lắng nghe. Đơn giản ta có thể tổng kết bằng một câu: “Mắt chớp chớp, mồm đớp đớp, mặt hóng hớt, đầu gật như lạy phật”.

Thay đổi lời nói: Thay vì ngồi im thì hãy thể hiện cho người nói biết mình đang lắng nghe họ bằng những tiếng đế: “Tuyệt! Hay quá! Ối giời ơi!…”; tiếng đệm: “Dạ! Vâng!…”; hoặc câu hỏi: “Vậy à? Thế á? Cái gì cơ? Thật không? Gì nữa?…”. Đơn giản hóa ta có thể tổng kết bằng một câu: “Thế á! Thật không? Ối giời ơi!”.

 

Theo Tâm Việt

[10.12.13]-[Sinh viên – bạn cần gì?]


Ngày hôm nay đọc được bài viết này, thiệt nóng ruột nóng gan quá đi ~~ Tất cả những điều người viết đề cập cũng là những điều mình từng trăn trở, và đã tìm ra câu trả lời cho mình, nhưng đến hôm nay, điều mình chưa thực hiện dc, là vấn đề cuối tác giả đề cập, “CHỦ ĐỘNG”. Mình hiện tại có lẽ còn thiếu “vốn liếng” nên giờ có đẩy mình vào đường cùng như trước, mình cũng k thể “tự thân” trôi chảy được. Động lực có lẽ chưa đủ lớn, mỗi ngày chỉ biết nuôi cảm hứng cho mình, mà mình cũng tham lam quá. Mọi thứ, mình đang làm cho mình áp lực thêm, stress quá thể, đôi khi mệt mỏi chỉ muốn nằm xuống, ngủ giấc cho quên đời. Vậy mà mình nằm xuống thiệt 😐 Haiz, mình nuông chiều bản thân quá r.

Cố lên tôi ơi!!!

 

Bài viết sau khi được đăng tải lên Facebook đã gây một hiệu ứng lan truyền cực nhanh và nhận được hơn 2050 lượt like, 1000 lượt share, và hàng chục comment, chưa kể đến các bạn đã đọc và không click like hay bình luận điều gì. Điều gì làm nên một sự lan truyền mạnh mẽ đến vậy. Hãy cũng đọc xem bài viết này nhé.

Sinh viên – bạn cần gì?

“Gửi các bạn sinh viên những trăn trở của một người trẻ tuổi.

Giờ này có thể bạn đang ngủ rất ngon. Tôi thì không dù đồng hồ chỉ đúng 5h sáng. Mấy nay cứ trăn trở nhiều thứ, thức khuya lắm! Nhiều khi cũng thắc mắc không biết mình có phải 25 tuổi không? Thấy mình già so với tuổi quá.

Đây không phải là một chủ đề to tát hoặc mới mẻ gì, nhưng tôi trăn trở nên chia sẻ, thế thôi!

Tôi nhớ trong một tác phẩm nào đó của nhà văn Phan Việt có đoạn: “Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18 – 25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khỏe lẫn sự dẻo dai, cả hưng phấn lẫn thất vọng, cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng, cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc”. Tôi hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ của tác giả. Tôi đặt tên cho khoảng thời gian ấy là Tuổi Trẻ. Chẳng phải dưới 18 hoặc trên 25 thì không trẻ nữa, nhưng tôi thấy 8 năm ấy mới thật sự là đẹp nhất của giai đoạn tuổi trẻ. Ở cái tuổi ôm trọn thời sinh viên này, lẽ ra các bạn phải dấn thân thật nhiều, trằn trọc, suy tư thật nhiều về cuộc đời, về xã hội, về dân tộc,… thậm chí mất ăn mất ngủ, thao thức đêm dài.

Có quá nhiều câu chuyện kể về những con người sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó, cùng cực để rồi họ có động lực vươn lên thành công. Tôi từng đọc và cả tiếp xúc với những con người ấy và tôi nghĩ: “Nếu ở trong hoàn cảnh đó, mình cũng sẽ có động lực vươn lên như họ thôi”. Hoặc cũng không thiếu những câu chuyện về những người thành công được sinh ra trong một nền tảng gia đình rất tốt, ba mẹ đều thành công và họ ý thức được tầm quan trọng của việc đầu tư vào giáo dục cho con cái. Tôi cũng biết và tiếp xúc với nhiều người thuộc nhóm này, rồi tôi cũng từng nghĩ: “Gia đình họ có điều kiện và nền tảng như vậy, việc họ thành công không có gì đáng ngạc nhiên cả”. Nếu bạn cũng có những suy nghĩ giống như tôi cho hai trường hợp trên, thì tôi chia sẻ rằng đó chỉ là sự biện hộ thôi. Cả hai nhóm người trên đều đáng ngưỡng mộ và trân trọng bởi họ đã nỗ lực vươn lên trong cuộc sống. Tôi thì thuộc nhóm người ở giữa và tôi nghĩ mình giống đa số các bạn. Nói một cách văn vẻ đây là nhóm người mắc kẹt ở mức trung bình về nhiều mặt. Gia đình tôi không giàu, nhưng cũng không quá nghèo (tuy là hơi nghèo vào cái thời đất nước còn khó khăn, gia đình nào cũng vậy thôi). Tôi học không xuất sắc, nhưng cũng không dở. Tôi không tự ti, nhưng cũng chẳng tự tin về mình lắm. Tôi không có nhiều mối quan hệ trong cuộc sống, nhưng cũng có không ít bạn bè,… Tôi nói như vậy chỉ để muốn chia sẻ với bạn rằng ai cũng có thể vươn lên cho dù xuất thân trong hoàn cảnh gia đình như thế nào, thành tích học tập ra sao, thông mình vừa vừa, thông minh kiệt xuất, hay ngu si đần độn,… Chỉ cần một tư duy đúng đắn, nuôi dưỡng khát vọng lớn và dám dấn thân lăn xả từng việc nhỏ bằng tất cả trách nhiệm của mình. Ai cũng có thể vươn lên!

Cứ mỗi lần tiếp xúc với các bạn sinh viên là tôi lại đau đáu trong lòng. Những câu hỏi các bạn đặt ra cho tôi nhiều khi khiến tôi phát bực nhưng phải làm chủ cảm xúc để giữ thái độ bình tĩnh. Hoặc cũng không ít lần khi nghe hỏi xong, tôi chỉ biết cười trừ vì thật sự không biết phải trả lời sao cho thỏa đáng nữa. Tôi xót xa không biết tại sao những câu hỏi ấy lại được nêu lên dù biết là không nên vùi dập từ trong trứng nước, cần khuyến khích dám đặt câu hỏi khi có thắc mắc vì đó là cách rất hay để học hỏi. Nhưng thông qua những câu hỏi ấy, tôi thấy một thực trạng tư duy kém cỏi, thiển cận và bị động đang ăn sâu vào trong nhiều bạn sinh viên.

Trong một lần tọa đàm thân mật với khoảng 20 bạn sinh viên đến từ nhiều trường đại học khác nhau, có một bạn sinh viên năm cuối khối ngành kinh tế hỏi tôi rằng: “Anh ơi, trong 4 năm học đại học, em không tham gia hoạt động hoặc đi làm thêm gì hết, vậy thì bây giờ em điền cái gì vào CV để xin việc đây anh?”. Khi tôi hỏi ngược lại những người tham dự hôm ấy là ai cũng ở trong tình trạng giống vậy, thì quá ngạc nhiên là khoảng 60% cánh tay giơ lên. Trời ơi! Tôi chỉ muốn hét thật to với nhóm bạn trẻ đó (may là tôi giữ được sự bình tĩnh để từ tốn chia sẻ): “Các em ơi, sao các em đi tìm một thứ mà chắn chắn là không có trên đời này vậy? Các em muốn thành công mà không phải trả giá? Các em muốn học giỏi mà không có những đêm thức trắng vùi đầu vào đèn sách sao? Làm gì có cái thứ đó trên đời này”. Tôi đang nói đến một tư duy vô cùng nguy hiểm ở các bạn sinh viên, tư duy mì ăn liền. Cái gì cũng muốn có ngay kết quả mà không phải bỏ công sức. Cái gì cũng muốn người ta mang đến dâng cho mình, ngồi rung đùi mà hưởng trái ngọt.

Khi huấn luyện một khóa học với chủ đề “Sẵn sàng cho sự nghiệp”, tôi ngạc nhiên khi thấy có khá nhiều bạn sinh viên mong muốn bước vô khóa học để được nghe về cách trả lời phỏng vấn, cách viết CV sao cho hay, cách làm sao để thi đậu vào chương trình MT (Management Trainee – đây là một cuộc thi nhằm tìm kiếm những tài năng trẻ của các tập đoàn đa quốc gia rất được giới sinh viên quan tâm). Nói chung là các bạn cần những cái có thể xài được liền, tạo kết quả ngay tức thì. Thực dụng không có gì là xấu cả, tuy nhiên nó chỉ phát huy hiệu quả khi bạn có một nền tảng nhận thức vững chắc về sự nghiệp, về tư duy lãnh đạo, về phong cách làm việc, về văn hóa ứng xử nơi công sở,… Hay nói một cách khác là nội lực của bạn có mạnh thì kỹ năng mới phát huy tác dụng. Khi hỏi thăm thì tôi biết được các bạn rất ít tham gia vào những hoạt động xã hội, các câu lạc bộ đội nhóm và nỗ lực vươn lên nhiều vai trò lãnh đạo khác nhau. Vậy mà ai cũng muốn thi đậu vào MT? Tôi giả sử các bạn may mắn trả lời phỏng vấn tốt để vào được chương trình này, thì liệu bạn có “sống” và tỏa sáng được trong đó hay không là điều bạn cần suy nghĩ. Tôi rất tâm đắc với cách nhìn nhận của Chuyên gia giáo dục Giản Tư Trung rằng “Ta là sản phẩm của chính mình”, vậy thì cái sản phẩm BẠN ngày hôm nay có cạnh tranh được với những “đối thủ” khác về tư duy, nhận thức, thái độ, kiến thức, kỹ năng,… hay không? Đối với đồ ăn thì người ta cũng ráng suy nghĩ cho ra những phương cách “mì ăn liền” để đáp ứng với đỏi hỏi ngày càng gắt gao và cạnh tranh của xã hội, nhưng với thành công thì làm sao có thể như vậy được?

Tư duy thứ hai là tư duy đòi hỏi. Các bạn đòi hỏi nhiều quá, nhiều hơn những gì các bạn bỏ ra. Các bạn sinh viên đa số đều rất tự tin về kiến thức của mình, đó là con dao hai lưỡi. Tự tin là tốt, nhưng tự tin bao nhiêu thì cần phải nỗ lực chui rèn bản thân không ngừng. Các bạn đang dán cái mác “ĐẠI học” quá lớn vào mình để kết luận rằng kiến thức đã đủ cho công việc và mình có quyền đòi hỏi công ty phải trả mức lương tương xứng với 4 năm dùi mãi kinh sử trên ghế nhà trường. Có nhiều bạn khi tôi hỏi về công việc bạn mong muốn sau khi ra trường, bạn mô tả muốn làm việc cho các tập đoàn đa quốc gia với thu nhập ít nhất là 800 USD/tháng. Tôi hỏi tiếp: “Vậy em có cái gì để người ta phải trả em 800 USD/tháng?”. Bạn… cứng họng!

Các bạn ơi, mơ lớn là tốt. Bạn muốn mức lương bao nhiêu cũng được, không những 800 USD/tháng, mà thậm chí 8000 hay 80.000 USD cũng được. Nhưng, bạn cần phải trả lời câu hỏi là bạn có cái gì để người ta phải trả cho bạn mức lương đó? Bạn có nghĩ công việc photocopy cũng có thể làm xuất sắc hơn bình thường được hay không? Bạn phải thay thế tư duy đòi hỏi bằng một tinh thần cống hiến hăng say, không ngại việc, không chê việc, làm với tất trách nhiệm và chuẩn mực cao nhất để đổi lại kinh nghiệm và sự tín nhiệm. Chứng minh cho họ thấy đi đã, khoan đòi hỏi, rồi bạn sẽ được trả công xứng đáng sau này.

Ngoài ra, các bạn chỉ muốn nhận mà không muốn trả giá. Từ “giá” ở đây tôi muốn nói ở cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Tôi diễn thuyết cho sinh viên khá nhiều, cái gì miễn phí thì bạn đến đông lắm. Nhưng cái gì cần một khoản đầu tư để học hỏi sâu hơn thì hình như với bạn nhiêu đó “hàng” miễn phí là đủ rồi. Bạn chê mắc, bạn tiếc tiền, bạn thấy không cần thiết. Rồi thì sau này cái giá mà bạn thật sự sẽ trả còn đắt hơn nhiều. Bạn tiếc tiền đầu tư vào bản thân thì xem như bạn cũng tiếc thành công.

Cuối cùng, điều khiến tôi trăn trở nhiều nhất ở các bạn sinh viên là các bạn không có một khát vọng lớn. Cách đây hai tuần, tôi kết hợp với một tổ chức nhân sự uy tín để tổ chức một khóa huấn luyện dành cho những sinh viên đã qua chọn lọc, nhằm mục đích trang bị cho các bạn cách tư duy của một nhà lãnh đạo tương lai. Khóa huấn luyện kết thúc rồi nhưng dư âm của nó khiến tôi trằn trọc mãi. Tôi băn khoăn, lo ngại về Tuổi Trẻ hiện nay, lứa tuổi mà tôi cũng thuộc về. Rồi Việt Nam chúng ta sẽ ra sao khi mà những con người chủ nhân tương lai của đất nước lại có những suy nghĩ và biểu hiện như vậy? Trách ai bây giờ đây? Tôi không dám vơ đũa cả nắm, bởi tôi tin rằng vẫn có rất nhiều bạn trẻ đang từng ngày nỗ lực vươn lên với những khát vọng lớn lao, phục vụ trước hết cho đất nước, sau đó mới đến bản thân mình. Nhưng tôi muốn dấy lên một thực trạng đáng báo động ngày nay ở một số lượng lớn các bạn sinh viên: các bạn suy nghĩ nhỏ quá. Đó là chỉ mong làm sao có đủ tiền sống mỗi ngày; làm sao có thể thi đậu tốt nghiệp tốt nghiệp nếu không sẽ bị ba mẹ la; làm sao để có thể tìm được một công việc ổn định sau khi ra trường; làm sao có thể tự lo được cho bản thân sau khi tốt nghiệp,… Tôi cũng từng như vậy, y chang các bạn thôi. Nhưng bạn ơi, bạn cần biết rằng điều đáng sợ nhất của một đất nước không phải là nghèo nàn về tài nguyên khoáng sản; không phải là đất nhỏ ít dân; mà điều đáng sợ nhất là đất nước ấy chỉ tập hợp những con người không dám khát vọng lớn, không dám ước mơ lớn. Ai cũng muốn nước mình giàu mạnh, ai cũng muốn Việt Nam có thể vươn ra tầm châu lục, thậm chí là sân chơi toàn cầu; nhưng ai cũng suy nghĩ nhỏ nhặt, ai cũng chỉ nghĩ cho riêng cho bản thân mình thôi thì làm sao có thể cùng nắm tay nhau đi lên được đây? Bạn có thể trông chờ điều gì trong khi mỗi ngày mình chỉ biết la cà những quán café, quán nhậu, những thú vui cho quên đời quên sầu, giết thời gian. Tôi thật sự lo, lo lắm các bạn ạ!

Than vãn rồi cũng thế thôi, bây giờ cần phải làm gì đây? Câu hỏi này quả là rất rộng và quá khó với tôi. Nhưng nếu chỉ được chọn một điều duy nhất để chia sẻ với sinh viên, trong giới hạn kinh nghiệm và hiểu biết của mình, tôi muốn nói rằng các bạn cần phải CHỦ ĐỘNG. Các bạn còn bị động quá, điển hình là mỗi khi tọa đàm (tức là một dạng hỏi đáp chia sẻ kinh nghiệm), tôi hỏi là có ai có câu hỏi gì không thì chỉ một sự im lặng đáng sợ xuất hiện. Tôi hỏi tại sao thì các bạn nói rằng đến đây để được nghe anh chia sẻ gì đó. Các bạn ơi, cần phải thay đổi tư duy ngay đi, CHỦ ĐỘNG lên. Đừng ngồi đó mà mong người ta đem thành công đến với bạn. Đừng chỉ biết nộp đơn rồi cầu mong nhà tuyển dụng gọi điện và mời bạn ký hợp đồng. Đừng mỗi ngày chỉ có đến trường rồi quay về nhà mà mong mình sẽ tỏa sáng trong sự nghiệp sau này. Đừng kêu than oán trách việc giáo dục đại học thế này thế kia, thiếu thực tiễn, toàn lý thuyết,… Ai cũng có công việc và trách nhiệm của họ thôi. Nhiệm vụ của bạn là học và hãy biết nỗ lực học một cách chủ động. Nó xuất phát từ ý thức “Ta là sản phẩm của chính mình” để chuyển vai trò đầy tớ sang vai trò ông chủ của quá trình học. Chính bạn mới là người đề ra những cái mình cần học dưới sự hướng dẫn của thầy cô hoặc những người trước, rồi nỗ lực học tập bằng phương pháp học sáng tạo. Sự học cũng cần mở rộng cách nhìn nhận. Không phải cứ phải có cái bàn, cái ghế, quyển vở, cây bút thì mới gọi là học. Học ở bất kì đâu, học từ bất kì ai. Chỉ cần một cái đầu rộng mở, chịu khó quan sát, trao đổi, đánh giá, phân tích, thắc mắc là được. Thay đổi cả hệ thống thì khó, nhưng thay đổi bắt đầu từ chính bản thân mình thì ai cũng làm được, chỉ là bạn có muốn hay không thôi?

Vài trăn trở của một người trẻ tuổi gửi đến Tuổi Trẻ. Giai đoạn 18 – 25 thật đẹp, đừng phung phí thời gian để biến mình thành một thế hệ lu mờ của xã hội.

5h sáng ngày 3/7/2012″

By: Vũ Đức Trí Thể