Sao nhỉ?


Sao nhỉ?

Nửa muốn nói, nửa không muốn nói…

Advertisements

Ui, cái gì vậy? @@


Haiz da… Sao đây ta? Viết gì đó mới dc, huhu. Cảm thấy xoắn lòng quá, huhu. Cảm thấy tan nát, huhu (này hơi quá =))))

Sao giờ ta? Sao tự dưng quit job zị @@ Học ah? @@ Goy thêm cái dòng đó là seo??? Bình thường là ẩn hết trơn hết trọi, sao nay mở ra goy??? Chời, mình nghi lâu lắm rồi, vẫn chưa có căn cứ để kết luận. Hơ hơ. Nửa buồn, nửa vui, chời, tui biết phải làm saoooo…

Chậc chậc chậc, có mấy người mình ghét, tới mức mình k muốn gặp luôn í. Hm hm, nếu họp mặt bạn bè, thì mình cũng ko care, tại vì trong mắt mình ng đó chẳng còn là gì cả. Bạn bè mà sống theo kiểu thực dụng vậy, thì thôi cho rồi.

Chời, chắc tui phải viết nhiều hơn quá. Dạo này có nhiều chuyện giữ trong lòng ghê, vui có, buồn có, ghét có, giận hơn có, hừm hừm hừm….

Nãy h điên điên, quạu quạu….

 

Có nhiều chữ hmmm


Ah, cũng lâu r chưa viết nhỉ? Thấy bài cuối cùng là 7 ngày trước rồi. Update tí để biết là blog này vẫn còn sử dụng ^^

Hôm qua cơn trầm cảm hành hạ mình một chút. Thức tới 3h sáng và tâm trạng rất là tồi tệ. Thành ra sáng nay k dám đi chích ngừa, vì quá mệt. Có một số câu hỏi mình vẫn chưa có lời giải đáp. Mình chưa biết nên như thế nào nữa. Thật sự rất là khó xử. Hmmm…một tháng, hai tháng, rồi sẽ là bao nhiêu tháng nữa?

Sau khi nói chuyện với bạn bè, có rất nhiều thứ băn khoăn trong mình. Hm, phải làm sao? Làm gì? Làm như thế nào? Mọi thứ nghe có vẻ khó khăn. Vẫn chưa có cánh cửa nào cảm thấy mình có thể đặt niềm tin vào đó dc. Sao thế nhỉ? Các mối quan hệ cũng khiến mình băn khoăn, tại sao cùng một xuất phát điểm nhưng cách đối xử lại khác nhau như vậy? Mình cũng đoán già đoán non, nhưng r mình thì sao? Mình không biết.

Có rất nhiều thứ muốn làm mà cứ phải pending. Hmmm

Ah, bữa có một số phát hiện mới. Hmmm, cũng phải làm mình hmmm một tẹo. Sao số mình xui thế nhỉ? Hmmm, hmmm, giờ sao?

Hôm nọ, hôm kia


Cũng có nhiều cái phải suy nghĩ. Ừm. Nhưng mà thôi, mình còn trẻ mà, nhỉ? Giờ tùy mục tiêu của mình như thế nào mà làm như thế ấy thôi.

Lên tới SG r. Hôm nay cũng vui lắm. Lại một năm rồi.

Mình nói với bạn mình mới đó đã nửa năm rồi. Nhanh thật. Rồi lại chẳng mấy chốc hết năm. Cứ thế, cứ thế. Thời gian chẳng chờ đợi ai bao giờ. Mình cứ lo lo thời gian, nó làm mình mệt mỏi hơn nữa. Nên là cứ phải tự nhắc mình, chậm lại, đừng quá chú tâm vào nó, sẽ đỡ áp lực hơn. Cũng khó.

 

Sao nhỉ?


Đừng để thời gian bên nhau là thói quen.

Có những chuyện vui và cũng có những chuyện buồn. Mình sẽ kể chuyện nào trước nhỉ? Tốt nhất là không kể cả hai vậy.  Mình sợ có ai tìm ra nơi này của mình nên cảm thấy k thoải mái lắm.

Sao giờ nhỉ?

Hay là đổi tên nhỉ?

Chấc chậc.