Có ai đeo được mặt nạ cả đời không ???


Khi tấm màn nhung của sàn diễn cuộc đời khép lại trong đêm.

“Người diễn” quay trở về với thân phận thật của chính mình,

và có những lúc họ sẽ nhận ra rằng giữa cuộc đời này, được, mất, bại, thành bỗng chốc hóa hư vô…

Mỗi ngày phải đối mặt với nhiều điều phức tạp diễn ra quanh mình,

trong những lúc như thế vô tình hay cố ý, ta buộc phải mang lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ…

Có những chiếc mặt nạ che phủ thân phận của một con người khi họ sống và diễn vở kịch của cuộc đời,

hay những chiếc mặt nạ mang dáng dấp của một thiên thần trong sáng…

Những chiếc mặt nạ buồn vui dù một hay nhiều lần mang tưởng chừng đơn giản,

nhưng chúng có thể mãi ám ảnh và làm thay đổi cả một cuộc đời…

Biết là thế nhưng sao ta lại chấp nhận sống chung với chúng?

Có những cuộc đời mà số phận run rủi họ phải luôn mang trên mình khuôn mặt của người khác.

Nhưng ai biết trong tận cùng góc tối của đời họ là những niềm đau kéo dài bất tận.

Với họ, đối diện với cuộc sống thực tại là cả một quá trình đấu tranh dữ dội khi trở về với bản ngã đời mình.

Họ dằn vặt, đau đớn khi mình không thể có được cuộc sống bình thường như bao người khác…

Ngẫm đi ngẫm lại, có ai sinh ra, lớn lên lại mong muốn phải sống một cuộc sống khác với chính bản thân mình –

cho dù cuộc sống ấy tốt đẹp và giàu sang phú quý đến đâu đi nữa.

Thà là một cuộc sống bình dị, nghèo khó nhưng ta được thật sự là chính mình thì ta mới có thể cảm thấy hạnh phúc.

Bi kịch cho cuộc đời của họ là rất ít trong số họ dám vượt qua mọi trở ngại để khẳng định “Tôi đang đi tìm chiếc bóng của chính Tô i”.

Họ mãi mãi không dám để khuôn mặt thật của mình chạm ánh sáng cuộc đời…

Họ cô đơn, trầm uất và luôn mong mình được giải thoát, thậm chí có người chọn cho mình lối thoát tiêu cực…

Vì sao?

Thành kiến của xã hội…

Danh tiếng của thân phận và gia đình…

Nỗi sợ hại bị bạn bè, người thân xa lánh…

Thế nên, họ chỉ dám đối mặt với chính khuôn mặt của mình khi đêm về…

để rồi mỗi sáng mai thức dậy, họ lại tiếp tục đeo lên khuôn mặt mình chiếc mặt nạ bi kịch của tạo hóa…

Trong cuộc sống và các mối quan hệ giao tiếp hàng ngày,

rất nhiều lần ta phải nói những điều khác xa sự thật,

nhưng những điều nói dối này không nhằm mục đích làm hại người khác hay đem lại cho ta nhiều lợi ích,

mà ngược lại nó đem tới cho người đối diện niềm vui và một sức sống mới thì ta có nên làm hay không?

Bạn ơi, nếu trái tim ta biết yêu thương và nghĩ đến người khác,

thì dù sống với chiếc mặt nạ nào đó, song nếu nó có thể đem lại nụ cười cho những người ta yêu quý,

ta sẽ chấp nhận sống “không thật” tại thời điểm ấy…

Bởi vì suy cho cùng thì những điều ta làm là mong đem lại cho họ sự bình an, lòng tin để họ vượt qua những khó khăn, đau buồn mà họ đang gặp phải…

Đó là những chiếc mặt nạ nhắc nhở con tim ta biết sống quên mình vì người khác…

Những chiếc mặt nạ của tình yêu thương!

Nhưng…

Cuộc sống cũng còn có quá nhiều người khoác lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ tưởng chừng như khuôn mặt của thiên thần…

Những chiếc mặt nạ đội lớp của sự cảm thông, chia sẻ…

Những chiếc mặt nạ được cố tình sơn phết bằng những sắc màu nhân ái, yêu thương…

Những chiếc mặt nạ được vẽ nên những nét chân thành, độ lượng khoan dung…

Những chiếc mặt nạ nhân danh tình bạn, tình yêu trong sáng…

Đằng sau những chiếc mặt nạ ấy là gì?

Sự toan tính cá nhân…

Sự lọc lừa, giả dối…

Sự phản bội…

Bán đứng người thân và bạn bè…

Trong nhiều điều kiện và hoàn cảnh sống, người ta buộc phải tạo cho mình nhiều chiếc mặt nạ,

nhưng có mấy ai thường xuyên tự soi lại gương mặt của chính mình để nhận thức rằng “nó còn mộc và thật đến bao nhiêu?”.

Để rồi, trôi theo dòng thời gian, những xúc cảm ban sơ đẹp nhất từ trong bản chất của mỗi con người cứ thế mà chai sạn, và ra đi mãi mãi…

Và như thế ta cứ mãi là kẻ mang khuôn mặt của người khác…

Cuộc sống đa dạng và muôn màu,

do đó mặt nạ đôi khi cũng như một thứ phụ trang đi kèm khiến người ta tự tin hơn, đẹp hơn và thành công hơn nữa.

Những chiếc mặt nạ xấu có, tốt có, nhưng mặt nạ cũng chỉ là mặt nạ.

Nó không thay đổi được gương mặt thật bên trong của mỗi người…

Sưu tầm

Advertisements

Hạnh phúc hay nỗi đau, đi đến tận cùng cũng chỉ là nước mắt


Có một giai đoạn trong đời, người ta muốn giữ mãi một mối quan hệ không tên, sau khi bước qua bao cơn sóng gió, thăng trầm trong những cuộc tình.

Đến với nhau vô tình, ở bên nhau bình yên. Chỉ cần mỗi đêm xuống có nhau, lắng nghe nhau kể về một ngày dài cả hai vừa trải qua. Vui cùng cười, buồn cùng thinh lặng. Hôm nào rã rời lắm thì cho nhau một cái ôm rồi vỗ về nhau đi vào giấc ngủ… Thế là vẹn tròn, chẳng mơ gì thêm. Không một lời yêu, không một tiếng nhớ. Có chăng cũng chỉ nửa đùa nửa thật, để mặc kẻ kia với những phân vân, đắn đo trong lòng.

Mối quan hệ không đặt tên, nhắn tin không thấy người ta trả lời cũng sẽ không phải ngồi đợi. Người từ chối hẹn hò, bữa nay muốn vui cùng ai khác mình cũng không bận tâm. Trò chuyện còn vui thì còn kề cạnh. Chán rồi thì kẻ tiễn kẻ đi. Không bận lòng níu giữ, cũng không đớn đau trông chờ. Bởi khi không đặt hi vọng sẽ không thấy thất vọng, không gieo tin tưởng sẽ không nhận phản bội. Có một giai đoạn trong cuộc đời, người ta sợ lắm rồi những nỗi xót xa như thế.

Và, quan trọng nhất, vì họ đã sợ vô cùng những cuộc chia ly. Người như họ đã hiểu quá rõ những nghịch lý của cuộc đời. Cái gì càng gìn giữ lại càng dễ lạc mất. Cái gì càng trân trọng thì lại càng dễ đánh rơi. Rốt cuộc sau ngần ấy dè chừng, phòng bị, tận sâu trong thân tâm, cũng chỉ vì họ chẳng muốn mất đi một người đủ sức khiến tim họ rung động lần nữa. Đủ sức xoa dịu đi những vết thương đầy cô đơn, sưng buốt lên nơi lồng ngực họ mỗi khi từng đợt gió quá khứ dội về.

Nhưng, tình yêu chẳng ngoan hiền và dễ dỗ dành như họ nghĩ. Duyên phận cũng chẳng mềm mỏng để tùy họ uốn nắn theo ý mình. Đa số những mối quan hệ không tên, rồi một ngày cũng sẽ được đặt tên. Chỉ là đáng tiếc thay, thường đến cuối cùng, tên của nó nghe cũng vẫn rất buồn như họ đã từng sợ. Buồn như chính đôi mắt của họ đang dần hao gầy theo tháng năm…

Hạ Vũ

Cuộc đời có bao lâu…


“Có những người thật lòng thật dạ quan tâm bạn. Bạn không trân trọng tình cảm của họ, cũng không sao, nhưng đừng cười nhạo, chà đạp lên chúng. Ai mà không mong muốn được yêu thương, họ trở nên khờ khạo trước bạn như vậy cũng chỉ bởi muốn mang hạnh phúc cho bạn thôi mà, can cớ gì mà làm khổ họ kia chứ.

Nếu một người đã cố gắng hết sức mình nhưng không thể khiến bạn vui khi ở bên họ, hạnh phúc khi nhận món quà từ họ và cảm thấy muốn yêu thương họ khi nhìn thấy những gì họ làm cho bạn, thì họ không hề có lỗi. Có chăng chỉ là số phận sắp đặt cho bạn một thói quen, sở thích, mối bận tâm,…quá khác biệt so với họ mà thôi. Hãy thử tưởng tượng bạn vô cùng mê đắm một người, cứ mải miết đi theo người đó, nhưng họ không mảy may để mắt đến sự có mặt của bạn dù chỉ một lần. Chuyện đó bẽ bàng và tủi hổ biết bao nhiêu…

Nên nếu như một ai đó lại gần bạn với dụng ý không xấu, đừng xua đuổi họ. Chúng ta sống trên đời vốn dĩ rất cô đơn, được sống trong suy nghĩ một người, trở thành đối tượng quan tâm của một người, đã là một điều may mắn không kể xiết.

Và, này những người đang mang trái tim mình đem cho kẻ khác mà không biết họ có muốn nhận lấy hay không, hãy cứ cho đi đừng dừng lại. Vì có bao nhiêu người sống mà không biết mình đang thực sự tìm kiếm điều gì ngoài kia…

Người nhận yêu thương, đừng chối bỏ
Người trao yêu thương, chớ nản lòng
Cuộc đời trông vậy mà ngắn lắm
Nhận-trao, tốt quá! còn hơn không…”

-Du Phong-

Phía sau một cô gái…


PHÍA SAU MỘT CÔ GÁI…

Là những lãng mạn sứt mẻ, những tâm sự không biết kể cùng ai.

Là một niềm tin trọn vẹn, không tì vết, trong veo như thuỷ tinh nhưng nếu đã vỡ rồi sẽ rất khó hàn lại.

Là những quan tâm rất thật, cuống quýt lo lắng nhưng lại nén lòng vì sợ sự quan tâm của mình sẽ thành khó chịu cho người ta.

Là vội vã chạy đến bên khi cần dù bận tối mặt. Là vẫn từ tốn trả lời một tin nhắn từ ai kia trong khi công việc đang ngập đầu.

Là Yêu, là Thương, là Giận, là Hờn, là Ghen.

Là. Dù tức đến tím mặt nhưng chỉ cần một sms hay một cuộc điện thoại hay một câu xin lỗi là lại nguôi lòng. Đơn giản là vậy thôi.

Là những khoảng trời riêng bên bạn bè, gia đình. Là những phút giây hạnh phúc giữ cho riêng mình.

Là sự mạnh mẽ, bản lĩnh và can đảm. Được coi là phái yếu nhưng khi cần, họ lại mạnh mẽ đến không ngờ.

Là một vỏ bọc, Tốt – Xấu, Đúng – Sai, không ai biết. Chỉ có thể từ từ cảm nhận mà thôi.

Phía sau một cô gái, là … gì thì nếu bạn thật – sự – yêu – một – cô – gái thì bạn sẽ hiểu được

Sưu tầm

Không đề


Từng ấy năm qua rồi, sương gió, lên xuống, tội lỗi, hi sinh…chúng ta đều đã trải qua hết rồi, và em tự hỏi, trên đời này, còn gì, liệu còn có thể còn gì nữa mà chúng ta không thể vượt qua?

Gặp được anh, và cứ thế, từng chút, từng chút một em chìm đắm. Vào trong cái gọi là mộng tưởng, hay là giấc mơ, thì đến cuối cùng, em cũng không còn đủ tỉnh táo để rút chân ra được nữa. Cho dù đến cuối cùng là anh bỏ em lại, hay là cuối cùng xã hội này Khiến cho em tỉnh ngộ về cái gọi là “ranh giới”, thì em cũng đều chấp nhận. Bởi vì em không biết, nếu như mình bỏ lỡ lần này rồi, cả đời này, liệu em còn có thể gặp được người khiến cho mình trải qua những cảm giác như thế nữa không…

Anh hỏi em “hối hận không?”

Hối hận…gặp được anh, là em đã gặp được số kiếp của đời mình. Đến cuối cùng, thì em chẳng thể làm gì khác hơn trách đời này sao quá nghiệt ngã, quá cay đắng khiến cho chúng ta gặp nhau ở hoàn cảnh này, thời điểm này. Nhưng rồi gặp được anh, em cũng không hối hận. Không hối hận vì dòng tin cuối cùng ấy, khiến chúng ta bắt đầu một đoạn đường chẳng đi đến đâu. Không hối hận, bởi vì kết quả cuối cùng có là thế nào, thì anh cũng đã từng tồn tại, và em, cũng đã được biết, tình yêu thực sự trên đời này chẳng còn gì quan trọng hơn hai chữ “chấp nhận”…

Trớ trêu…anh nói em đến vào lúc anh chẳng còn đủ sức lực để tin, để yêu một người nào khác nữa, bởi vì trái tim ấy, vết sẹo ấy vẫn còn ám ảnh anh.

Em ước gì mình gặp nhau sớm hơn, trước khi người đó bước tới và dẫm đạp lên trái tim anh, thế nhưng em bất lực…chúng ta đều qua cái tuổi yêu đương không hề suy nghĩ rồi. Anh qua rồi, còn có lẽ với em, anh là anh, và là duy nhất một lần trong đời. Nếu như trái tim ấy không sẵn sàng để yêu nữa, thì em có thể chờ. Chờ tới khi trái tim ấy lành lặn, chờ tới khi anh đủ tin tưởng, rằng trên đời này, tình yêu thực sự là tình nguyện, cho dù là vì bất cứ lý do gì.

Em không thích hứa hẹn, cũng không tin hứa hẹn, rồi thời gian sẽ cho chúng ta câu trả lời thỏa đáng nhất. Em dành hết phần tuổi trẻ còn lại để chờ, đã đủ chưa? Cho đến khi chúng ta mệt rồi, cho đến khi anh tìm được người khác, để em ở lại bên anh, vậy thôi…

Moctieungu | for fate
(Copy and paste please source Moctieungu’s tumblr)

Thư Các Mác gửi cho con gái!


 

Con yêu của Ba!

Ba chờ con vào trường yên ổn, sắp xếp nơi ăn chốn ở giữa khung cảnh nội trú rồi mới viết thư cho con. Sỡ dĩ như vậy vì Ba muốn con đọc được khi xa nhà, ấy là khi con hướng về gia đình là nơi yên ấm nhất.

Ba muốn con đọc thư của Ba với một chút nhớ nhung, Ba lợi dụng sự nhớ nhung đó như một cửa sổ mở vào hồn con. Ba chắc chắn con sẽ ngượng khi đọc lá thư này vì con thấy Ba già hơn văn vẽ. Nhưng cứ để ngòi bút của ba tự nhiên hơn vì hôm nay Ba muốn nói với con những điều nghiêm trọng khác thường, khác với sự nô đùa thân mật hàng ngày của ba.

“Người con gái là một bông hồng”.

Đáng lẽ, ba nên nhường Mẹ con nói với con những điều Ba sắp nói. Nhưng nội dung bức thư này chứa đựng cái nhìn của phái nam đối với phái nữ. Điều này Ba nghĩ Ba sành hơn Mẹ.

Con đã 20 tuổi rồi, Ba biết là con không còn con nít nữa nhưng chưa hẳn là người lớn, con đặt chân vào khung cảnh Ba muốn giúp con ít nhiều, đó là ý tưởng mới mà mọi người cha đều muốn nói với con gái mình. Nhưng do một điều trở ngại nào đó nên lần lữa để rồi cuối cùng không bao giờ nói được. 20 tuổi ấy là lúc con nên nghe ít nhiều sự thật mà từ xưa tới nay Ba chưa hề nói với con. Có thể con nhìn thấy sự thực trong cuốn tiểu thuyết nào đó và có tính chất thơ mộng và tệ hại hơn nữa là lãng mạn…? Nhưng tốt hơn hết ba nên nói những điều mà nghĩa vụ làm cha nhất định phải nói. Con nên có bạn trai trong thời buổi mới, con không thể khước từ điều ấy, huống hồ người chồng tương lai của con sau này theo quan niệm bây giờ khó có thể nằm ngoài số bạn trai của con.

Có bạn trai không có nghĩa là buông tuồng với họ, có những câu đùa của họ con phải nên tiếp với vẻ mặt lạnh nhạt để kẻ đối thoại biết rằng phải tôn trọng phẩm giá của người con gái. Nhưng không phải vì vậy mà con trình diện với một bộ mặt đăm đăm, một bộ mặt “kín cổng cao tường” làm tắt hết mọi nguồn cảm hứng, làm xa cách tất cả các bạn trai của con và đồng thời cái may mắn tình duyên tốt đẹp. Một giáo nữ nào đó đã nói rằng “người con gái là một bông hồng”. Đúng đấy con ạ! Nhưng hãy là các que đâm vào bàn tay tàn bạo.

Một buổi đẹp trời nào đó con sẽ nhận được một bức thư tỏ tình. Điều đó không phải là trọng tội mà con phải dấu Ba Mẹ, trái lại Ba Mẹ mong muốn và ước ao, mong con thông báo cái hân hạnh ấy với Ba Mẹ và quả là buồn cho một người thiếu nữ nào không có bức thư xanh nào đến. Con có quyền yêu hoặc không nhận lời tỏ tình nhưng quyền tỏ tình thuộc về phái nam. Con nghe rõ: không bao giờ giành lấy quyền ấy của họ nhưng cũng không bao giờ báo cáo sự kiện xảy ra ấy với mọi người. Dù điều đó làm con thỏa mãn lắm. Trước tiên là không lịch sự với người gửi thư, kế đó là con đặt ra vấn đề tự ái không cần thiết đối với bạn trai. Con thử nghĩ mà xem, lan truyền cho mọi người biết chàng trai vừa bị khước từ tình yêu thì còn gì là thể diện cho “nạn nhân”. Và con gái của Ba cũng không thiếu tính giáo dục để đến nỗi gửi thư về người chủ của nó – Luật tình yêu cũng đòi hỏi phải lịch sự, tế nhị hơn mọi trò chơi thanh nhã khác con ạ.

Nếu con không chê Ba Mẹ có một chút kinh nghiệm thì không là người đi xe lửa bị đặt hướng đi cố định. Con đừng lo lắng những kinh nghiệm của Ba Mẹ có thể đi trái vì như thế nó sẽ bóp nghẹt tình cảm mới mẻ vừa mới chớm nở. Ba muốn con rõ những yếu tố sẽ giúp con trong việc lựa chọn họ, quyền quyết định phải thuộc về con. Khi con trưởng thành có nghĩa là vài ba năm nữa con có thể kết hôn với một người nghệ sĩ nghèo nhưng, Ba muốn nói với con rằng “nghệ thuật thường đi đôi với chất kham khổ của một nghệ sĩ” thì Ba Mẹ sẽ chúc con lên đường may mắn.

Cuộc đời là một biến thiên vô cùng di động. Ba Mẹ sẽ không thể cho con lời khuyên cố định, có giá trị trong mọi trường hợp như một thứ “cẩm nang” mà khi “hạ sơn” các sư phụ có thói quen trao lại cho các đệ tử. Nhưng dòng đời Ba Mẹ cũng đã trải qua khá nhiều, có thể nào không chia sẽ những điều mình biết cho con- người mà Ba Mẹ rất mực yêu thương! Nhân danh tình yêu đó Ba Mẹ mong con thành đạt tuyệt đối dù cho con có phạm tội gì với Ba Mẹ thì Ba Mẹ cũng sẵn sàng tha thứ. Sự che dấu là đầu dây cho mọi tội lỗi.

Con nên tham gia các buổi họp tập thể với điều kiện nó không phải là môi trường cho những vụ vụng trộm thiếu đẹp đẽ. Ba muốn đề cập tới những buổi dạ tiệc kéo dài quá nữa đêm. Khiêu vũ là một cử chỉ đẹp ăn sâu vào phong tục phương tây du nhập vào xứ mình, một xứ mà ấm ức còn đè nặng lên tim những người thanh niên. Khiêu vũ có thể biến thành trò chơi lợi dụng, ma sát có thể đem đến những con đường trơn tuột. Có thể một chàng trai mời con một bữa cơm thân mật, con nhận lời mời với một điều kiện anh ta tỏ ra có giáo dục và quen biết với con khá lâu. Tốt hơn hết con ạ, con nên cáo biệt chàng trai sau bữa ăn, con nên giữ bình tĩnh cho lý trí. Ba biết con phải can đảm lắm mới giã từ sớm như vậy. Nhưng tất cả nghệ thuật gây tình cảm của người con gái là không bao giờ cho chiêm ngưỡng, cho thưởng trọn niềm chiến thắng…

Con cũng đừng bao giờ đặt mình vào thế yếu, con phải biết tình yêu dù sao cũng là thành sự tranh chấp, kẻ yếu thì ngã trước. Không yêu sao được khi con đến phòng một chàng trai có đèn mờ ảo, có nhạc ru êm, có lời êm mật ngọt, có những cử chỉ yêu thương… cũng vì vậy con nên tránh những khung cảnh đặt con vào sự yếu mềm. Một khúc sông vắng, một đoạn đường khuya, một công viên vắng người. Bắt sao được khi kẻ thắng bao giờ cũng là kẻ mạnh. Ba tin rằng con không cổ hũ đến độ từ chối một bó hoa tươi mà chàng đã tặng con. Nhận đi con, đặt nó dưới chân tượng đài tình ái.

Tình yêu không phải là tội lỗi, nhưng con gái của Ba phải khước từ những tặng phẩm được đánh giá là ẩn nấp một sự mua chuộc. Kẻ không muốn bạn phải khước từ giá mua dù giá đó có cao đến bao nhiêu. Nhưng nếu con chưa có ý định kết ước lâu dài thì con hãy từ chối ngay món quá ẩn chứa một vật ước. Một chiếc nhẫn cưới, một món nữ trang. Ba đố con biết khi đôi trai gái đoạn tuyệt nhau thì điều đầu tiên họ làm gì? Họ đòi nhau thư từ và hình ảnh con ạ! Buồn cười nhỉ, khi thắm thiết cho nhau những lời yêu thương nồng nàn và trao cho nhau những tấm ảnh mà mặt trái ngang bằng những lời đề tặng nồng nàn.

Dù con có sợ, tình yêu vẫn cứ đến. Nếu là niềm vui thì con hãy âu yếm lấy nó như âu yếm với trẻ thơ. Nếu nó là vết thương lòng, có thể tâm hồn con gái vấn vương nhưng rồi ai đó sẽ băng hộ vết thương cho con. Nhưng bao giờ con tự hỏi: Người yêu con có chung thủy với con không? Cái thứ tình yêu mà đem ra mặc cả như một món hàng ngoài chợ thì không phải là tình yêu nữa. Khi đã yêu con đừng tính toán. Nếu người con yêu là người nghèo khổ thì con hãy cùng họ lao động để tô thắm tình yêu, nếu người con yêu là một người cụt chân thì con sẽ là cái nạng vững chắc cho đời họ. Tình yêu đẹp nhất sẽ đến với con nếu con làm đúng lới ba dặn.

Tình yêu đẹp nhất sẽ đến với con nếu con làm đúng lới ba dặn.

Con phải độ lượng và giàu lòng tha thứ, nếu có sự hối hận thực sự thì con sẽ phải chung thủy với người mình yêu. Nếu con bỏ mất hai chữ quý giá đó thì con xấu hổ không có gì mua lại được. Con không thể tự hào với gia đình, chồng – con. Con phải luôn nghĩ rằng họ yêu con vì lẽ gì? Nếu họ yêu con vì sắc đẹp thì con phải nhớ rằng sắc đẹp sẽ tàn phai. Nếu họ yêu con vì chức tước thì con khẳng định người đó không yêu con. Con phải từ chối và trả lời rằng: “Địa vị không đem lại hạnh phúc cho con người mà chỉ có ai lao động chân thành mới thỏa lòng người chân chính”.

Nếu con để kẻ nào đó đặt cái hôn ranh mãnh lên môi con thì trước khi hôn họ đã khinh con, khi hôn họ cũng khinh và sau khi hôn họ càng khinh hơn. Người nào biết sống vì con, vui khi con có tin vui, buồn khi con có nỗi buồn, người đó nhất định sẽ là chồng con. Hãy yêu đi con, yêu tha thiết như mẹ đã từng yêu Ba vậy!

Hôn con!

Ba của con!.

Các Mác

P/S : Yêu các cô gái của mình rất nhiều. Mong các cô gái hạnh phúc

Lòng người là giấy chứ không phải đá vàng


[Lòng người là giấy, chứ không phải đá vàng]

Tôi muốn được kể một câu chuyện:

Chuyện xưa kể rằng, có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông, trong một lần ngao du sơn thuỷ, thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới, vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ, đạo sĩ kia mới đến hỏi sự tình. Mới hay rằng, người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.

Ngán thay, trước khi chết có trăng trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây, quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng, mới hoá phép giúp cho thiếu phụ, ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà, nơi người tình mới của mình mong đợi.

Người đạo sĩ về nhà, đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian, bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh, liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ 7×7 là 49 ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.

Một ngày kia, có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi, chỉ 3 ngày sau, người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.

Thế rồi được 7 ngày sau, người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng, ta mắc phải bạo bệnh, chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy vồ, bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.

Nào ngờ, vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay, đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá, mới tự tử mà chết.

Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử), cũng là một hiền triết của Phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó, câu chuyện “vợ thầy Trang Chu” lưu truyền gần 2000 năm để chê cười cái gọi là “lòng dạ đàn bà”.

Ngày nay, lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi “hoàn thành kế hoạch” (2 con), mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên “tích cực cố gắng” mà mãi không thấy “kết quả”. Người chồng vẫn giấu vợ, thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh, nên anh lại còn làm ra vẻ tích cực “phụ giúp” vợ mình…

Thế rồi, một hôm người vợ vui vẻ thông báo những “nỗ lực cố gắng” của 2 vợ chồng đã có “kết quả tốt đẹp”, cô đã có thai 3 tháng. Choáng váng, nhưng người chồng giấu đi để đi “kiểm định lại”. Kết quả biểu đồ của anh là 0%… Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.

Ấy, cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người…

Lại có người lấy email giả, để chính mình chat và “thử lòng” người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng… và rồi rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng “trước sau như một”…

Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng, lòng người ta là giấy, chứ nào đâu phải vàng đá… Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên, tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là do ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay, vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng, gìn giữ lấy cái hạnh phúc mong manh của gia đình?

Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay, tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi, nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi, vẫn là giấy… Mà đá cũng mòn, vàng cũng phai, huống hồ là giấy…

Người ta, cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có 2 mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình, tôi thiết nghĩ việc nên làm là ta mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân – vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau, mang cái xấu để dành cho nhau, như thế thì đồng sàng mà dị mộng, người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.

Ai ơi, nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư?

Vậy nên, nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa…

(Sưu tầm)

Nhiệm vụ của cục tẩy


Tôi bám lấy ngăn bàn, quyết định thật nhanh xem có nên xung phong trả lời câu hỏi cô giáo vừa nêu ra hay không. Cuối cùng tôi quyết định là không. Tôi không chắc lắm, tôi sợ mình nói sai. Tôi chỉ trả lời khi chắc chắn mình đúng và được điểm cao nhất.

Tôi không muốn mình giải toán sai, nên mỗi bài tôi đều nghĩ rất kỹ để chắc rằng mình làm đúng. Tôi cũng thường từ chối đấu cầu lồng, đá cầu cùng hội thằng Nam vì tôi hơi lẻo khẻo. Tôi chỉ tham gia khi mình là số 1.

Năm nay chúng tôi lên lớp 6, có nhiều môn học mới so với tiểu học. Tôi phải học chăm gấp đôi nếu muốn giữ vị trí quán quân tất cả các môn.

Thằng Nam thi thật tệ. Nó học thật làng nhàng. Nó chưa bao giờ có cảm giác rằng làm người Số 1 tuyệt hảo đến thế nào.

Rồi đến tiết Toán, thầy trả bài kiểm tra. Tôi được 8 điểm, còn Nam 7 điểm. Tôi buồn kinh khủng. Thằng Nam toe toét: “Thôi nào Mọt Sách, hơn tớ tận 1 điểm cơ mà, cậu phải khao rồi đấy”. Rồi nó hề hề vỗ vai tôi an ủi. Điều đó chẳng làm tôi thấy vui vẻ tẹo nào.

Gần đây, nhiều lần rồi tôi không giữ được ngôi số 1. Tôi đã mắc lỗi sai cả Toán, Văn, tiếng Anh… tôi cũng không xông xáo xung phong trả bài nữa. Tôi bỗng sợ cảm giác mắc sai sót. Thằng Nam dường như chẳng hiểu những gì tôi nói. Nó chỉ im lặng thôi.

Thêm một lần nữa, tôi bị điểm 6 môn tiếng Anh. Giờ nghỉ giải lao, tôi ngồi thu lu một chỗ mặc kệ cả đám tíu tít rủ nhau đóng kịch, Nam mon men đến chỗ tôi. Nó đứng trước mặt tôi rồi giờ ra… một cái bút chì và một tờ giấy.

-Minh, đây là tờ đề nháp tiếng Anh của lớp mình đấy. Còn đây là bút chì của cô giáo dạy tiếng Anh. Cậu xem này, cô cũng phải sửa rất nhiều, cục tẩy trên đầu bút mòn vẹt rồi – Nam nhìn tôi nói một mạch
-Ờ, thế thì sao? – Tôi nhấm nhẳng
-Nghĩa là, cô giáo cũng còn có thể mắc lỗi đấy cậu ạ. Cô giỏi nhất mà vẫn còn sai mà. Thế thì sao cậu lại sợ mắc sai sót đến thế? phạm lỗi cũng là chuyện bình thườngấy mà. Chỉ cần cậu không nản và làm lại thôi, như tẩy đi và viết lại í. – Nam nói một lèo. Hình như nó đã muốn nói điều này với tôi từ lâu rồi.

Tôi nhìn cục tẩy mòn vẹt của cô giáo.Phải rồi, cô giáo cũng không sợ mắc lỗi phải không nào. Khi nhận ra mình sai, cô nhẹ nhàng tẩy đi và viết lại. Còn tôi thì lại sợ mắc lỗi đến mức không dám làm bất kỳ điều gì nữa.

Tôi hít một hơi dài. Thật tuyệt, cảm giác làm số 1 cũng không tuệt bằng lcú này, khi tôi hiểu rằng, tôi phải cho cục tẩy của mình “làm nhiệm vụ” nữa chứ. Sai sót là chuyện bình thường, chỉ cần tôi biết cách xóa đi lỗi sai đó và làm lại tốt hơn, từ đầu.

Và tôi bắt đầu bằng cách cùng Nam tham gia đội kịch.

Hoàng Minh
Thiên Thần Nhỏ – Số 54

Cám ơn bạn đã đi qua cuộc đời tôi


Đôi khi ai đó đến với cuộc sống chúng ta vì một lý do nào đó, hay theo thời vụ hay sẽ là mãi mãi.

Khi bạn cân nhắc những người bạn đến với ta vì lý do gì thì tôi tin chắc rằng bạn biết phải làm sao để đối xử với người bạn đó.

Khi ai đó xuất hiện trong cuộc đời bạn vì một lý do nào đó, thường thì sự xuất hiện này đáp ứng được một nhu cầu mà bạn đã biểu lộ ra bên ngoài hay đôi khi trong thâm tâm. Họ đến để giúp đỡ bạn vượt qua khó khăn, hướng dẫn và ủng hộ bạn về vật chất, chia sẽ cảm xúc hay nâng đỡ tinh thần bạn. Họ giống như của trời cho và thật sự là như thế ! Họ xuất hiện bên bạn vì những lý do mà bạn đang cần đến. Rồi thì, bạn chẳng làm gì lầm lỗi cả hoặc gỉa như vào một ngày u ám, người đó nói hoặc làm một điều gì để kết thúc mối quan hệ với bạn. Cũng có thể là họ đi xa hoặc cũng có thể là họ qua đời hoặc họ chỉ là thứ đóng kịch và kết quả là bạn phải chịu đựng một cuộc chia tay và mất người bạn đó. Cái mà bạn phải nhận thấy là nhu cầu của bạn đã được đáp ứng, những ước muốn của bạn đã hoàn thành và đây là lúc mà bạn chấp nhận mất người bạn đó.

cảm xúc ảnh

Continue reading “Cám ơn bạn đã đi qua cuộc đời tôi”

Nếu và thì


Ui chài, cái khoảng thời gian 2008, 2009, mấy cái dạng này xuất hiện nhiều hể :3 Mình là mình hay lục và post lưu lại, nên giờ mới kiếm dc mà đăng lên đây nì :3


—» Nếu và thì «— –

Nếu bầu trời có vẻ như bao phủ đầy mây xám mà bạn lại đi ra ngoài khi trời mưa …

Thì bạn hãy nghĩ những giọt nước mắt của bạn rơi xuống đất đã làm nên điều kỳ diệu: vẻ đẹp của những bông hoa như sự dịu dàng trên tay bạn

Nếu bạn đang mong nhìn thấy một chiếc cầu vồng rạng rỡ nhưng màu sắc của nó lại mang đến cho bạn nỗi buồn …

Thì bạn hãy cảm nhận không khí xung quanh bạn đang sực nức mùi cỏ mới cắt

Nếu quả đất vẫn tiếp tục quay mà bạn phải đi đến kết thúc…

Thì bạn hãy cười đùa với những đứa trẻ và nhận lấy sự ngây thơ từ chúng khi chúng cười đùa
Continue reading “Nếu và thì”