Cô gái đến từ hôm qua


“Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại
Vào một ngày mai như hai người bạn”

Đối với mình có lẽ bài hát này mới là bài thể hiện rõ nhất, sáng nhất, và chân thực nhất về bộ truyện Cô gái đến từ hôm qua của bác Nguyễn Nhật Ánh. Mình đọc truyện này năm mình học lớp 7-8. Và đây là bộ truyện “kém thích” nhất của mình, bởi vì….kết thúc có hậu. Nghe có vẻ ngược đời nhỉ? Nhưng đây là quyển mà mình ít nhớ nhiều chi tiết nhất. Những quyển ấn tượng sâu sắc trong mình, có lẽ là những chuyện tình dở dang, những chuyện lấy hết nước mắt của mình…”Còn chút gì để nhớ”, “Mắt biếc” chắc chẳng thể nào quên.

Continue reading “Cô gái đến từ hôm qua”

Người ta nói


Có một người vẫn yêu một người

Vẫn đợi chờ dẫu cho người ấy không về

Tháng ngày buồn ấp ôm kỷ niệm

Hát một mình hát cho nỗi nhớ đong đầy

[ĐK:] Người ta cứ nói đừng quá yêu

Người ta cứ nói đừng quá tin

Tình yêu dẫu có cũng chỉ là ước mơ

Trong mỗi cuộc đời.

Đừng nên cố gắng tìm thấy nhau

Đừng nên cố bước cùng nỗi đau

Tình yêu có lúc tự tìm đến với ta

Trong đêm tối cô đơn.

 

Có một người bước qua biết bao cuộc tình

Ngỡ rằng mình là người hạnh phúc nhất trên đời

Đến một ngày bước chân mỏi mệt

Bỗng nhìn lại không còn ai đứng bên ta.

Review phim 12 Angry Men


Thôi thì viết lại stt ngày hôm qua vậy.
Hôm qua khá là phân vân k bik nên đi xem phim này hay không, vì cầm chắc là sẽ về trễ 🙂) Nhưng mà nếu đi thì giải quyết dc vài rào cản tâm lý thành ra nhắm mắt mà đi thôi. Mình biết rằng những buổi chiếu phim như này không bổ bề ngang cũng bổ bề dọc.

Và cảm thấy quyết định của mình là đúng đắn khi đi xem 🙂)

12 Angry Men – 12 Vị Bồi Thẩm Giận Dữ

Thông thường những bộ phim mình thường thấy nói về Luật sư, Chánh án, những phiên xét xử là nhiều. Và đây là bộ phim đầu tiên nói về các vị Bồi Thẩm, họ làm việc như thế nào, họ là ai.

Bộ phim này được chuyển thể từ kịch nói. Câu chuyện xoay quanh 12 vị Bồi Thẩm, được giao nhiệm vụ xem xét vụ án của một thằng bé sống ở khu ổ chuột vì tội giết cha của mình. Câu chuyện bắt đầu với 11 người biểu quyết có tội, 1 người bảo vô tội. Theo luật, tất cả 12 vị bồi thẩm đều phải thống nhất 1 câu trả lời, nếu không, họ sẽ phải tranh luận cho đến khi nào họ đi đến thống nhất mới thôi. Và ở vụ án này, nếu họ bảo thằng bé có tội, nó sẽ phải chịu án tử hình. 11 người cho rằng chứng cứ, nhân chứng, vật chứng rành rành thế kia, chối cãi thế nào được. Nhưng chỉ duy nhất vị bồi thẩm số 8 lật lại vụ eán, và khuyên mọi người nên xem xét thận trọng hơn. Ông không biết thằng bé có tội hay không, nhưng nếu quyết định của mình ảnh hưởng đến tính mạng của một con người và được giải quyết trong vòng 5 phút, thì ông thấy rằng nó có vẻ quá vô tâm và hời hợt. Bằng những lí lẽ của mình, ông đã thuyết phục dc từng người, từng người, rồi họ thuyết phục lẫn nhau, bằng cách tái dựng lại hiện trường, suy luận vấn đề theo hướng logic, tâm lí con người, xem lại từng lời khai của nhân chứng liệu có đáng tin, v.v….. “GUITY”, “NOT GUITY” là những từ được tranh luận nhiều nhất.

12 vị bồi thẩm họ như một xã hội thu nhỏ. Nhờ lúc trước có xem qua vụ Minh Béo, nên mình có biết bồi thẩm họ là những người dân có trí thức, và hoàn toàn ko biết về nghi phạm hay bất cứ ai liên quan vụ án, họ cũng k phải là những ng làm việc trong ngành luật. Vì vậy mình không cảm thấy bất ngờ khi xem bộ phim này như những người khác. Các ông ấy đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau, kiến trúc sư, cầu thủ bóng đá, hay cái anh làm trong ngân hàng, v.v….. Họ đa dạng từng lớp tính cách khác nhau, mang nhiều góc nhìn, nhiều suy nghĩ, và họ là những người CÓ LÍ TRÍ. Họ biết điều gì khiến họ tin và thuyết phục họ.

Trong phim, có rất nihiều điểm nhấn khá hay, tuy nhiên mình chỉ kể lại một vài điểm thôi, kể hết thì mọi người biết hết nội dung rồi, vậy thì còn gì hay nữa 😀

Trên bàn tranh luận, họ cãi nhau rất gay gắt, thậm chí đến mức muốn đánh nhau, hay thốt ra cái câu “tôi muốn giết anh” (để rồi bị bắt thóp 🙂)). Tuy nhiên, trong lúc họ giải lao, những người vừa mới trước đó hung hăng cãi nhau ấy, họ nói chuyện ôn hòa với nhau, kể về công việc của họ, hay kể về một kỉ niệm mà làm họ nhớ, như chưa từng có mâu thuẫn gay gắt gì giữa họ. Có thể thấy rằng, với họ, làm việc là làm việc, còn giải lao là giải lao. Họ tách bạch được hai điều đó ra, điều mà mình nghĩ là khó có ai ở thì hiện tại mà mình biết dc có thể làm được. Việc chán ghét một người trong công việc nó cũng ảnh hưởng đến mối quan hệ thực tế ngoài công việc giữa họ. Đó là một điều khá hay, đáng để học hỏi trong cách làm việc của họ.

Một điểm nữa, khi mà giờ đây, mình nhớ lại đến cảnh đó trong phim, mình cảm thấy thật rùng mình. Khi mà có một người, ông mấy mang định kiến trong người khi phán xét. Cái lí lẽ mà ông ấy đưa ra rằng, những đứa sống trong khu ổ chuột đều là người xấu cả. Nó sống ở đó thì nó hoàn toàn có khả năng phạm tội, đó là lẽ hiển nhiên. Ông ko hề xét đến các bằng chứng, mà xét từ xuất thân của nó rồi kết luận nó là CÓ TỘI. Và khi ông ấy thao thao bất tuyệt về những đứa xấu xa trong khu ổ chuột, lần lượt, từng người một trong 12 ng ấy, họ đứng dậy, đi ra chỗ khác ngồi, đứng, hay đứng quay lưng lại ông ấy, và không hề nói một lời nào cả. Bây giờ nghĩ lại, đó là một cái sự phản đối một cách văn minh nhất, hàm nghĩa rằng, “tôi không muốn nghe ông nói nữa”. Ông ấy hỏi rằng, các ông bị làm sao thế. Trên bàn còn lại 2 người ngồi cùng ông ấy, một ông bảo rằng, “tốt nhất ông nên im miệng lại và ngồi xuống đi”. Và khi ông ấy đi ra cái bàn bên cạnh ngồi, lần lượt từng người họ quay trở lại bàn làm việc chung và tiếp tục câu chuyện, nói rằng ông ấy mang quá nhiều định kiến cá nhân để phán xét một người. Mình nghĩ rằng, không chỉ ông ấy, mà có rất nhiều người ngoài xã hội này đang như thế. Và những người khác phản ứng lại bằng cách gân cổ lên cãi lí lẽ với những người như họ và cuộc chiến ko hề có hồi kết, chỉ có lên đến đỉnh điểm và dùng lời lẽ thóa mạ nhau. Các hành xử đồng lòng trong phim khi tỏ rõ một sự phản đối nào đó đáng để học hỏi, và ông ta tự chột dạ rằng, này tôi nói mà sao không có ai nghe thế hả, và rồi tự khóa miệng mình lại.

Cho đến giờ, mình chỉ còn nhớ vị bồi thẩm số 8, 9, 1, 2, 3, 4, 12. Đó là những ng khi nhắc tới số mình còn nhớ dc gương mặt họ 🙂)))

Sau cùng, một bộ phim hay từ đầu đến cuối, không có bóng dáng của người phụ nữ nào, chỉ có 12 người đàn ông trung niên ngồi nói chuyện, đã thu hút tất cả những người xem theo dõi từ đầu đến cuối, và còn để ý rất nhiều chi tiết nữa 😀

Bravo 🤗

Hằng Lê

Tôi sao thế?


Tôi đang trăn trở rất nhiều thứ. Những thứ mà tôi không biết diễn tả bằng lời như thế nào.

Sợ hãi.

Chắc có đó, vì đến giờ có rất nhiều thứ mà tôi đã chần chừ, dù thời hạn cho tôi không còn nhiều nữa. Có nhiều mối lo lắng dấy lên trong tôi. Mặc dù tôi bảo rằng là tôi biết rồi, nhưng tôi biết rằng, mình chẳng biết gì cả và mọi thứ nằm ở chữ action. Nhưng tôi không muốn nghe những lời cằn nhằn hay hối thúc nữa. Tôi không thể chia sẻ suy nghĩ của mình, điều này càng ngày càng trở nên bức bối. Như muốn vỡ tung vậy đó.

Và còn những thứ, ngay cả chính blog của mình, tôi cũng không thể viết ra một cách trôi chảy.

Tôi sao thế này?

Những con người của ngày xưa


Mới xem on this day. Ngày xưa nếu em chịu hiểu chữ đó thì tốt hơn nhỉ ~~ Dù gì cũng một thời đã qua, có những chuyện còn nhớ, và cũng có những chuyện đã quên. Đơn giản là, có những người, khi giờ đây nhìn lại, cảm thấy thật vui khi người đó giờ đang hạnh phúc. Nhưng cũng có những người, nhắc đến cái tên thôi, cũng khiến mình bực mình. Và có những người, vẫn không thể nào thoải mái được. Càng ngày, black list của mình nhiều thêm một chút. Có lẽ, mình không còn được bao dung như xưa. Mình cố gắng nhìn vào mặt tốt của con người, nhưng mà, có vẻ như những người ấy không muốn mình làm người tốt. Vẫn còn buồn đó, nhưng mà thôi, những con người đã qua, chơi không đẹp thì dẹp. Mình sống cho mình chứ cho ai bây giờ. Quay lại câu chuyện ở đầu topic nè. Bây giờ chỉ mong 2 người mau mau cưới giùm tuiii. Quen nhau cũng 6 năm goyyy, sao mà tui vẫn chưa thấy báo hỷ zzzzz. Em ko còn liên lạc với anh hình như khoảng từ 3,4 năm về trước thì phải. Chị thì, số lần em nói chuyện đếm trên đầu ngón tay luôn :)) Em vẫn còn nhớ một số chuyện anh kể với em. Dù sao cũng cảm ơn anh, đã cho em nhiều kỉ niệm đẹp ở đầu tuổi thanh xuân ❤ Và cả những bà chị mà anh quen nữa. Nhờ anh mà em biết thêm những chị ấy. Đôi lúc, những chị ấy, bước vào cuộc đời em, cho em lời khuyên, rồi đi ra. Nhưng mà, em cảm thấy biết ơn vô cùng. Đến bây giờ, mối quan hệ của em không còn nhiều như trước. Khi mà hồi xưa em cứ ái ngại khi xung quanh mình có quá nhiều bạn, còn người khác thì lại ít người thân thiết. Em tự thu hẹp mối quan hệ của mình lại. Còn bây giờ, em ko tự thu hẹp, nhưng mà nó cũng tự động hẹp =))))) thiệt khổ mà. Càng lúc em càng lười nói luôn í. Ừm, đôi lúc xem lại mấy cái comment của anh. Thiệt tình là cho đến bây giờ nó vẫn hữu ích với em. Về cách nghĩ, về lối sống của anh. Em cũng cảm ơn vì ngày xưa không nổi nóng khi em ‘trẻ trâu’ như vậy :”>

Tự dưng nhắc về ngày xưa chi, làm nhớ đến một số người hồi còn blog yahoo. Đúng là cái thời đó, nó mang cho mình nhiều cảm giác khác hẳn. Cái cảm giác mà, bây giờ mình không cách nào tìm lại được. Uhm, đây cũng đang là một cái blog nhỉ? Nhưng nó ko có quick comment, không có blast chèn được nhạc, không có entry, không có cái khung avatar bự bự,…. Tất cả mọi thứ sống trong một thời gian rồi biến mất. Những người của ngày xưa, những anh chị ấy, đến giờ mình vẫn còn giữ liên lạc và là một trong những người giúp đỡ mình rất nhiều. Em cám ơn một lần nữa 🙂