4 tư duy khiến bạn phí hoài tuổi trẻ


4 TƯ DUY KHIẾN BẠN PHÍ HOÀI TUỔI TRẺ

Bạn đã bao giờ cảm thấy mình đang mắc kẹt ở mức trung bình về nhiều mặt:

– Gia đình không giàu, nhưng cũng không quá nghèo.

– Học không xuất sắc, nhưng cũng không dở.

– Không tự ti, nhưng cũng chẳng tự tin về mình lắm.

– Không có nhiều mối quan hệ trong cuộc sống, nhưng cũng có không ít bạn bè…

Có thể bạn cũng đã từng nghĩ rằng: “Trong 1 gia đình mà ba mẹ đều thành công và họ ý thức được tầm quan trọng của việc đầu tư vào giáo dục cho con cái. Gia đình họ có điều kiện và nền tảng như vậy, việc họ thành công không có gì đáng ngạc nhiên cả”.

… Và chúng ta luôn không ngừng so sánh bản thân với những thành công của người khác …

1. TƯ DUY MÌ ĂN LIỀN

Cái gì cũng muốn có ngay kết quả mà không cần bỏ công sức, các bạn sinh viên đăng kí tham dự các buổi hội thảo để được nghe về cách trả lời phỏng vấn, viết CV sao cho hay, cách làm sao để chinh phục dụng nhà tuyển dụng… Nói chung ai cũng đều cần những thứ có thể xài được liền, tạo kết quả ngay tức thì.

Điều quan trọng ở đây không phải là CV sao cho đẹp hay thành thục kỹ năng trả lời phỏng vấn mà là viết cái gì vào CV, nói gì trong buổi phỏng vấn ấy. Các bạn rất ít tham gia vào những hoạt động xã hội, các câu lạc bộ đội nhóm hay nỗ lực vươn lên nhiều vai trò lãnh đạo khác nhau…Vậy thì các bạn lấy gì để điền vào những CV xin việc này???

Các bạn muốn bằng giỏi để điền vào CV mà không có những đêm thức trắng vùi đầu vào đèn sách? Các bạn muốn có kinh nghiệm mà không có những ngày hết mình lao vào những dự án thực tế? Làm gì có cái thứ đó trên đời này?

Nếu bạn muốn thành công, thì ít nhất bạn cần trả bằng những đêm “trằn trọc băn khoăn giấc chẳng lành”.

2. BẠN KHÔNG DÁM TRẢ GIÁ CHO THÀNH CÔNG

Bạn cảm thấy hài lòng với vị trí xoàng xĩnh của bản thân, và chọn cách không cố gắng vì cái gì cả. Bạn thích tự nói với bản thân rằng “Tôi sẽ học kĩ năng mới” hơn là thực sự lăn xả vào học. Bạn thường chặc lưỡi, việc này có vẻ phức tạp quá, có khi để sau hoặc “khỏi làm luôn cũng được”.

Chỉ khi thất bại bạn mới có được bài học cho mình, như thép đã được tôi qua lửa đỏ và đập mỏng thành gươm, bạn mới đủ sức đương đầu với cuộc đời đầy rẫy những thanh gươm sắc bén hơn bạn gấp nhiều lần.

Hãy mua lấy quyển sách mà bạn yêu thích, đăng ký tham gia bất kì khóa học nào bạn cảm thấy có ích cho bản thân … Khi bạn chấp nhận TRẢ GIÁ, bạn sẽ có một thái độ tích cực hơn và có trách nhiệm hơn với hành động của mình.

Nếu bạn tiếc tiền đầu tư vào bản thân thì xem như bạn cũng tiếc thành công.

3. TƯ DUY ĐÒI HỎI – BẠN NGHĨ MÌNH XỨNG ĐÁNG?

Các bạn đòi hỏi nhiều quá, nhiều hơn những gì các bạn bỏ ra. Các bạn đang dán cái mác “ĐẠI HỌC” quá lớn vào mình để kết luận rằng kiến thức đã đủ cho công việc và bạn đủ thông minh để có quyền đòi hỏi công ty phải trả mức lương tương xứng với 4 năm dùi mài kinh sử trên ghế nhà trường.

Nghĩ lại đi, bạn đọc những gì người khác đã đọc, học những gì họ đã học, làm những gì họ đã làm, vậy mà gọi là thông minh ư?

Bạn học những gì bạn nghĩ có thể giúp bạn vượt qua bài kiểm tra của họ và bạn nghĩ điều đó khiến bạn có vẻ thông minh?

Ông trùm bất động sản Li Ka-Shing (Hong Kong, Trung Quốc) hiện là tỷ phú giàu nhất châu Á đã từng chia sẻ với các bạn trẻ như sau: “Cuộc sống, sự nghiệp và hạnh phúc hoàn toàn nằm trong tầm tay bạn. Hãy lên kế hoạch ngay từ bây giờ. Khi bạn nghèo, hãy ở nhà ít thôi và ra ngoài nhiều hơn. Còn khi đã giàu rồi, hãy làm ngược lại. Khi bạn nghèo, hãy tiêu tiền cho người khác, còn giàu rồi thì hãy chi cho mình. Đây là nghệ thuật sống.”

4. BẠN KHÔNG DÁM ƯỚC MƠ VÀ KHÔNG DẤN THÂN (quan trọng)

Suy nghĩ hiện tại của bạn là gì?

“Mong làm sao có đủ tiền sống mỗi ngày; làm sao có thể thi đậu tốt nghiệp tốt nghiệp nếu không sẽ bị ba mẹ la; làm sao để có thể tìm được một công việc ổn định sau khi ra trường…???”

Có 1 sự thật là cha mẹ rất thương bạn. Càng “thương” họ lại càng muốn bạn “an toàn”. Có thể bạn cũng đã từng nghe như tôi:

– Con/ cháu/ mày/ em nên làm ở công ty A cho nhàn.
– Học/ làm A, B, C cho dễ.
– Giờ xin vào D khó lắm, ít nhất phải cả “trăm”.

Bạn có biết rằng điều đáng sợ nhất của một đất nước không phải là nghèo nàn về tài nguyên khoáng sản; không phải là đất nhỏ ít dân; mà điều đáng sợ nhất là đất nước ấy chỉ tập hợp những con người không dám ước mơ.

Bạn cần phải biết rằng đọc hết bài báo này cũng không đền bù cho tất cả quãng thời gian bạn đã lãng phí. Bạn nghênh ngang đi khắp nơi, vui vẻ phủ nhận những sự thật khiến bạn khó chịu. Phải chi chỉ một lần, bạn chịu đưa cái lưỡi của mình ra, và nếm lấy sự thật – xem nó có vị ra sao. Thứ duy nhất đang cản trở bạn làm những điều phi thường là chính bạn.

 

Sưu tầm

Advertisements

[10/09/2013] – [Note cho người ta yêu…]


Image

Ngày hôm nay, khi đọc lại note này…Thật sự rất buồn.

Đáng ra mình nên đọc mọi ngày, phải luôn nhớ đến, để biết mình bắt đầu từ đâu, mình cần gì, mình thiếu gì, mình hoang mang gì, và con người của mình lúc trước như thế nào. Xem lại mới thấy rằng nỗi hoang mang, lo sợ ngày đó của mình là đúng, và hiện tại, tức là tương lai của lúc đó, đã xảy ra. Bởi vì mình đã không xem lại, bởi vì mình đã không nhớ, và mình đã để cho nỗi lo lắng ngự trị, và mọi thứ cứ diễn tiến theo những gì đã thấy được.

Mệt mỏi. Không hiểu. Không hợp. V.v…đủ mọi lý do.

Có thể nói mình đã không biết trân trọng. Và còn không biết nhiều thứ khác lắm.

Mình đã nhiều lần tự hỏi vì sao mình lại không nhớ gì cả, vì sao mình lại không có được cảm giác như hồi đó nhỉ, vì sao mình lại không hứng thú như vậy, vì sao mình lại cảm thấy mệt mỏi thế, vì sao mình lại đau lưng vậy, vì sao mình chỉ nghĩ đến cảm giác của mình thế, vì sao mình cảm thấy chán như vậy, vì sao mình…

Và rồi mình để mặc cho cái gì tới nó tới, mình khôi phục dc gì thì khôi phục. Có những thứ mình muốn để dành, không nói, nên người không hiểu. Có nhiều lần dự định thực hiện, nhưng không mở lời được, rồi im, rồi quên, rồi lại tự hỏi sao người không có cảm giác đó nữa. Không hiểu. Không hiểu nhiều thứ lắm. Sao nó lại như vậy nhỉ?

“Uhm TA YÊU CƯNG, đó là hằng số đó, và TA TIN CƯNG CŨNG YÊU TA, đó cũng là hằng số đó, tình yêu ta dành cho cưng là niềm tin ta dành cho cưng là hằng số đó, và lim nó ở + vô cùng. “

Bây giờ mình mới hiểu điều này.. Nhưng khi hiểu ra thì mình đã giải sai rồi, mình đã biến nó thành 0 rồi.

Mình đã không giúp được người thay đổi… Và mình cũng thế. Có điều rằng, mình đã thay đổi theo hướng chỉ dành cho một người. Nhưng mình vẫn vậy, vẫn lo sợ. Niềm tin, mình đã quên bẵng nó. Đến giờ, mình không biết mình nên tin vào điều gì nữa. Khó khăn quá. Những lời hứa, những lời hẹn, tương lai vạch ra, có nhiều điều ấp ủ mà không nói với người. Chưa kịp thực hiện, chưa kịp đặt tên, nó đã tan vỡ rồi, nó không còn động lực để làm nữa…

Mình đang rơi vào trạng thái vô cảm và không biết viết gì nữa rồi.

Đành viết vào một entry kế tiếp vậy. Mình sẽ không viết những lúc vô cảm nữa đâu.

CỦA ĐỂ DÀNH

Người ta sở hữu một trái tim… người ta xem đó là báu vật
Người ta sở hữu một tình yêu… người ta lại xem đó là của để dành

Có người lâu lâu lấy ra sử dụng một chút
Có người lâu lăm ngắm một ít để an lòng
Có người bẵng quên rằng mình đang sở hữu nó
Và đến khi mất đi…
Cứ bảo rằng sao ta hững hờ và ngây ngô đến thế!
Huỳnh Văn Sơn

Giai điệu cho hôm nay: http://www.youtube.com/watch?v=lansyrGqPRA