Buồn


Không khí buồn bao trùm hôm qua tới giờ.

Chị buồn, mấy anh cũng buồn, con bé cũng buồn, mình cũng thế.

Giờ đó là điều mà ai cũng hiểu, ai cũng biết nhưng không nói ra.

“Em cố gắng lên Hằng nhé”. Trước khi đi anh đã nói như vậy. Chẳng đủ can đảm quay lại nhìn. Cứ nhìn lần lượt từng người ra đi như vậy, thấy buồn khôn tả. Chị chắc còn buồn hơn mình. Nhưng mình chẳng thể làm dc gì hơn cho chị ngoài việc ở bên cạnh chị, nghe chị tâm sự.

Chưa được nói với 2 bạn kia, để giữ tinh thần của 2 bạn ấy.

Mọi thứ cứ như một cuộc tình vậy. Mới đó trước đó còn vạch ra nhiều thứ cùng nhau, vậy mà cũng phải đến ngày mình tô đỏ những điều đó. Mới in name card đó, mới thuê xưởng đó, vậy mà… Nhìn những gì đã diễn ra, không khỏi chua xót cho quá khứ, hiện tại và tương lai.

Mình nghĩ mình cũng có phần trách nhiệm trong đây. Mình đã im lặng quá nhiều. Mình nên nói sớm hơn… Too late.

Nhìn thấy chữ “Game over” của chị, thấy đau lòng lắm.. Mình khựng lại một lúc lâu rồi chỉ thốt được một tiếng “dạ”. Mình biết chị đã bất lực rồi.

“Chị xin lỗi”.

Mình buồn quá.

Advertisements

Stay here


Mấy nay không viết được bài nào. Hôm nay ráng viết vài dòng vậy.

Có nhiều thứ muốn nói, muốn kể, mà không biết phải kể làm sao, thế nào.

Haiz, nên nói như thế nào đây? nên gõ những dòng gì ra đây?

Mọi thứ đang rối tinh, rối nùi… Dù đã đi gặp chị, nhưng mình vẫn còn chưa ổn mấy, mình mệt mỏi với những suy nghĩ này.

Anh à, em muốn gọi anh, em muốn dành bài này cho anh. Em thật không biết phải làm thế nào nữa. Nhưng em sẽ viết về anh để quên chúng đi. Em vẫn còn xúc động khi anh lên đến nốt cao, mọi người cũng thế. Anh à, nó buồn thật đó, dù em chẳng hiểu gì cả. Sau đó em lại cảm thấy hạnh phúc, hạnh phúc khi anh dc phô diễn tài năng, dc mọi người công nhận anh, với em thế là đủ. Nhìn mọi người chia sẻ tình cảm với anh, em càng hạnh phúc hơn nữa. Em biết rằng, trên thế giới này, có rất nhiều người thương anh, anh không cô đơn đâu. Em yêu anh, em yêu mọi người, vì mọi người cũng thương anh. Em yêu mọi người, vì có những người gần bên có thể chia sẻ với anh, quan tâm anh, cười nói với anh. Ừ.

Anh à, em muốn khóc, nhưng em không khóc dc.

Anh, “thánh ca mùa thu”


Anh à, hôm nay em đã đi tìm ý nghĩa lời bài hát của anh. À chúc mừng anh đã được top 1 nhé :3 Giờ thì em đã hiểu tại sao anh là “thánh ca mùa thu” rồi 😀 à, hay nói đúng hơn là em đã hiểu tại sao mỗi khi bài anh được lên hạng thì mọi người bảo là “đêm đến có nhiều người thất tình” hay “mới sáng ra đã có người thất tình” ;)) Em cứ phì cười trước những lời bình luận vui như vậy. Và bây chừ, em mới tò mò đi tìm hiểu lời bài hát…và…ồ hóa ra là vậy, haha. Dạ em hiểu rồi. Nhưng em thực sự thích bài hát mà anh sáng tác cùng anh CM hơn. Nghe bài đó em thấm hơn nhiều. Vì sao nhỉ? À chắc là vì có thêm câu “đó là chuyện tình của anh” nên em mới cảm dc đến vậy. Còn bài này thì…:D Em vẫn cứ nghe đi nghe lại bài này hơn cả tháng nay, hay phải nói là mấy tháng nay rồi í, nhưng lúc ấy không hiểu lời. Giờ hiểu rồi, em không biết em nghe với tâm thế như thế nào nữa.

Continue reading “Anh, “thánh ca mùa thu””

Không biết nói


Mình hình như đã mất cảm giác nói rồi. Dạo này đi mà chẳng mở miệng được gì. Mình không thích sự im lặng của mình chút nào. Mình thực sự không biết làm sao. Lâu rồi, mình chẳng nói chuyện với ai. Mình chẳng biết nên làm sao nữa.

Sự im lặng là một điều đáng sợ.

Bây giờ, mọi không khí, chẳng biết như thế nào nữa

Tâm hồn pha lê


Tại sao ngày hôm nay nước mắt mình có thể rơi khi nói về người đó nhỉ? Hm…mình ko muốn thế chút nào. Có lẽ do trước đó mình đang “mỏng manh yếu đuối” sẵn, nên khi nhắc về dễ khiến mình rơi nước mắt. Vừa cười, vừa quẹt giọt nước mắt lăn trên mặt, chẳng biết lúc đó mình trông như thế nào nhỉ?

Ngày hôm nay mình đã thể hiện sự yếu đuối ra rồi. Mình có một yếu điểm, cứ có một cái gì đó có liên quan đến nỗi đau của mình là mình ko kiềm chế dc cảm xúc. Sau đó thì cho dù nhắc tới cái gì mình cũng khóc được hết. Haiz…

Mình nghĩ mình sẽ còn đối mặt với chuyện này dài dài, mình không muốn mỗi lần nhắc đến, nghe đến hay nghĩ đến là mình lại khóc thế nào.

Mình, không mạnh mẽ chút nào. Vỏ bọc của mình mỏng manh quá.


Chậc, nghe con bạn nó cãi nhau với người yêu nó mà sao mình thấy đau lòng thế nhỉ T_T

Cái chuyện nó cãi cũng na ná mình =.= Được cái bạn mình nó cứng nên không sao.

Haiz, mình không muốn nghe những chuyện như thế này chút nào. Nghe nhạc mà cũng ko tập trung dc.

Mình hôm nay rất buồn. Chắc vậy. Mình nghĩ thế. Buồn đến mức không muốn viết hay nói điều gì.

Ừ.

Hồi ức và khắc khoải


Ngày hôm nay, ngày mai, và cả ngày mai nữa…

Mỗi ngày là một chuỗi những đau buồn về những gì đã và đang diễn ra…đã và đang nhận được

Im lặng, im lặng thôi, k nên nói nhiều làm gì.

Nói thế vậy mà cái note này vẫn cứ viết ra.

Về một điều gì đó, một nỗi đau đớn đã trải qua nhiều năm và giờ đang lớn dần, lớn hơn nhiều so với những gì đã trải qua.

Bất an. Lo lắng.

Mọi thứ bị san sẻ…một cách quá đáng so với đã từng…

Khó khăn lắm.

Đã biết trước nhưng sao vẫn vậy…

Vẫn cái tính cách đó…tại sao vậy…mình đã thề với lòng là sẽ không…

Vậy mà…

Hay ghét của nào trời trao của đó?

Mỗi người mỗi cảnh…có ai hiểu dc nhau?

Ngày hôm nay không muốn làm gì cả..

Nỗi đau này ai có thấu?

Mình ghét sự giả dối.

Continue reading “Hồi ức và khắc khoải”

Everything I do, I do it for you


Bài hát nghe và ám ảnh cách đây 2 năm.

Link: https://youtu.be/ZGoWtY_h4xo
Lại nghe, lại tiếc nuối cho những suy nghĩ không thể cất thành lời, không thể hành động được.

Lại một lần nữa, lại nghe, lại thấy thấm. Tự dưng thèm nghe rock, tự dưng thấu hiểu những giai điệu mà rock mang lại, đặc biệt là rock ballad.

Thèm như một chất gây ghiện…một hỗn dịch đang tiêm từ từ vào tâm khảm. Mỗi lát cắt cuộc đời phơi bày toàn bộ mọi thứ, liệu có nhìn ra được tổng thể hay không đó mới là vấn đề cần xem xét.

Nhớ đến câu ngày xưa hay treo stt trên yahoo:

“Có đôi mắt nhìn thấu cả tâm can
Có đôi mắt chỉ soi vẻ bề ngoài”

11:20 PM, 19.08.14

Mình…không vui


Mình…nên thế nào nhỉ? Thật là khó chịu mà.

Mình có phạm sai lầm gì không?

Mình thật sự không muốn mọi thứ trở nên như thế này. Có lẽ ban đầu nên tiết chế lại.

Điều đó thật sự không tốt.

Mình ghét cảm giác này ghê, nhưng mình lại không thể nói với ai được. Mình thực sự ghét đó. Làm ơn đi, đừng cho mình thấy như vậy.

Rồi lại thêm vài thứ diễn ra. Mình không biết mình có thể nhịn đến bao giờ. Ức chế. Đó không phải là một điều tốt lành gì. Nhưng mình cũng thật nhu nhược khi không dám lên tiếng để “tố cáo”.

Continue reading “Mình…không vui”