Có ai đeo được mặt nạ cả đời không ???


Khi tấm màn nhung của sàn diễn cuộc đời khép lại trong đêm.

“Người diễn” quay trở về với thân phận thật của chính mình,

và có những lúc họ sẽ nhận ra rằng giữa cuộc đời này, được, mất, bại, thành bỗng chốc hóa hư vô…

Mỗi ngày phải đối mặt với nhiều điều phức tạp diễn ra quanh mình,

trong những lúc như thế vô tình hay cố ý, ta buộc phải mang lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ…

Có những chiếc mặt nạ che phủ thân phận của một con người khi họ sống và diễn vở kịch của cuộc đời,

hay những chiếc mặt nạ mang dáng dấp của một thiên thần trong sáng…

Những chiếc mặt nạ buồn vui dù một hay nhiều lần mang tưởng chừng đơn giản,

nhưng chúng có thể mãi ám ảnh và làm thay đổi cả một cuộc đời…

Biết là thế nhưng sao ta lại chấp nhận sống chung với chúng?

Có những cuộc đời mà số phận run rủi họ phải luôn mang trên mình khuôn mặt của người khác.

Nhưng ai biết trong tận cùng góc tối của đời họ là những niềm đau kéo dài bất tận.

Với họ, đối diện với cuộc sống thực tại là cả một quá trình đấu tranh dữ dội khi trở về với bản ngã đời mình.

Họ dằn vặt, đau đớn khi mình không thể có được cuộc sống bình thường như bao người khác…

Ngẫm đi ngẫm lại, có ai sinh ra, lớn lên lại mong muốn phải sống một cuộc sống khác với chính bản thân mình –

cho dù cuộc sống ấy tốt đẹp và giàu sang phú quý đến đâu đi nữa.

Thà là một cuộc sống bình dị, nghèo khó nhưng ta được thật sự là chính mình thì ta mới có thể cảm thấy hạnh phúc.

Bi kịch cho cuộc đời của họ là rất ít trong số họ dám vượt qua mọi trở ngại để khẳng định “Tôi đang đi tìm chiếc bóng của chính Tô i”.

Họ mãi mãi không dám để khuôn mặt thật của mình chạm ánh sáng cuộc đời…

Họ cô đơn, trầm uất và luôn mong mình được giải thoát, thậm chí có người chọn cho mình lối thoát tiêu cực…

Vì sao?

Thành kiến của xã hội…

Danh tiếng của thân phận và gia đình…

Nỗi sợ hại bị bạn bè, người thân xa lánh…

Thế nên, họ chỉ dám đối mặt với chính khuôn mặt của mình khi đêm về…

để rồi mỗi sáng mai thức dậy, họ lại tiếp tục đeo lên khuôn mặt mình chiếc mặt nạ bi kịch của tạo hóa…

Trong cuộc sống và các mối quan hệ giao tiếp hàng ngày,

rất nhiều lần ta phải nói những điều khác xa sự thật,

nhưng những điều nói dối này không nhằm mục đích làm hại người khác hay đem lại cho ta nhiều lợi ích,

mà ngược lại nó đem tới cho người đối diện niềm vui và một sức sống mới thì ta có nên làm hay không?

Bạn ơi, nếu trái tim ta biết yêu thương và nghĩ đến người khác,

thì dù sống với chiếc mặt nạ nào đó, song nếu nó có thể đem lại nụ cười cho những người ta yêu quý,

ta sẽ chấp nhận sống “không thật” tại thời điểm ấy…

Bởi vì suy cho cùng thì những điều ta làm là mong đem lại cho họ sự bình an, lòng tin để họ vượt qua những khó khăn, đau buồn mà họ đang gặp phải…

Đó là những chiếc mặt nạ nhắc nhở con tim ta biết sống quên mình vì người khác…

Những chiếc mặt nạ của tình yêu thương!

Nhưng…

Cuộc sống cũng còn có quá nhiều người khoác lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ tưởng chừng như khuôn mặt của thiên thần…

Những chiếc mặt nạ đội lớp của sự cảm thông, chia sẻ…

Những chiếc mặt nạ được cố tình sơn phết bằng những sắc màu nhân ái, yêu thương…

Những chiếc mặt nạ được vẽ nên những nét chân thành, độ lượng khoan dung…

Những chiếc mặt nạ nhân danh tình bạn, tình yêu trong sáng…

Đằng sau những chiếc mặt nạ ấy là gì?

Sự toan tính cá nhân…

Sự lọc lừa, giả dối…

Sự phản bội…

Bán đứng người thân và bạn bè…

Trong nhiều điều kiện và hoàn cảnh sống, người ta buộc phải tạo cho mình nhiều chiếc mặt nạ,

nhưng có mấy ai thường xuyên tự soi lại gương mặt của chính mình để nhận thức rằng “nó còn mộc và thật đến bao nhiêu?”.

Để rồi, trôi theo dòng thời gian, những xúc cảm ban sơ đẹp nhất từ trong bản chất của mỗi con người cứ thế mà chai sạn, và ra đi mãi mãi…

Và như thế ta cứ mãi là kẻ mang khuôn mặt của người khác…

Cuộc sống đa dạng và muôn màu,

do đó mặt nạ đôi khi cũng như một thứ phụ trang đi kèm khiến người ta tự tin hơn, đẹp hơn và thành công hơn nữa.

Những chiếc mặt nạ xấu có, tốt có, nhưng mặt nạ cũng chỉ là mặt nạ.

Nó không thay đổi được gương mặt thật bên trong của mỗi người…

Sưu tầm

Advertisements

Cuộc đời có bao lâu…


“Có những người thật lòng thật dạ quan tâm bạn. Bạn không trân trọng tình cảm của họ, cũng không sao, nhưng đừng cười nhạo, chà đạp lên chúng. Ai mà không mong muốn được yêu thương, họ trở nên khờ khạo trước bạn như vậy cũng chỉ bởi muốn mang hạnh phúc cho bạn thôi mà, can cớ gì mà làm khổ họ kia chứ.

Nếu một người đã cố gắng hết sức mình nhưng không thể khiến bạn vui khi ở bên họ, hạnh phúc khi nhận món quà từ họ và cảm thấy muốn yêu thương họ khi nhìn thấy những gì họ làm cho bạn, thì họ không hề có lỗi. Có chăng chỉ là số phận sắp đặt cho bạn một thói quen, sở thích, mối bận tâm,…quá khác biệt so với họ mà thôi. Hãy thử tưởng tượng bạn vô cùng mê đắm một người, cứ mải miết đi theo người đó, nhưng họ không mảy may để mắt đến sự có mặt của bạn dù chỉ một lần. Chuyện đó bẽ bàng và tủi hổ biết bao nhiêu…

Nên nếu như một ai đó lại gần bạn với dụng ý không xấu, đừng xua đuổi họ. Chúng ta sống trên đời vốn dĩ rất cô đơn, được sống trong suy nghĩ một người, trở thành đối tượng quan tâm của một người, đã là một điều may mắn không kể xiết.

Và, này những người đang mang trái tim mình đem cho kẻ khác mà không biết họ có muốn nhận lấy hay không, hãy cứ cho đi đừng dừng lại. Vì có bao nhiêu người sống mà không biết mình đang thực sự tìm kiếm điều gì ngoài kia…

Người nhận yêu thương, đừng chối bỏ
Người trao yêu thương, chớ nản lòng
Cuộc đời trông vậy mà ngắn lắm
Nhận-trao, tốt quá! còn hơn không…”

-Du Phong-

Trời vẫn nắng, vẫn râm…


Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm.

Nhà ngoại ở cuối con đê, trên đê chỉ có mẹ có con, lúc nắng mẹ kéo tay con :

  • Đi nhanh lên kẻo nắng vỡ đầu ra.

Con cố.

Lúc râm con đi chậm, mẹ lại mắng :

– Đang lúc mát trời, đi nhanh lên, kẻo nắng bây giờ.

Con ngỡ ngàng :

– Sao nắng, râm đều phải vội ?

Trời vẫn nắng, vẫn râm…..

…..mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu : đời, lúc nào cũng phải nhanh lên.

ST

Một nụ cười – hiệu ứng cánh bướm


Cô gái cười với một người xa lạ rầu rĩ, nụ cười làm cho anh ta cảm thấy phấn chấn hơn.

Anh nhớ đến sự tử tế của một người bạn cũ và viết cho người ấy một lá thư cảm ơn.

Người bạn này vui sướng vì nhận được thư của người bạn cũ lâu ngày không gặp đến nỗi, sau bữa trưa anh boa một món tiền lớn cho chị hầu bàn.

Chị hầu bàn ngạc nhiên vì món tiền boa quá lớn, đã quyết định mang tất cả đi mua xổ số. Và trúng số. Ngày hôm sau chị đi nhận giải và cho một người ăn mày trên phố một ít tiền lẻ.

Người ăn mày rất biết ơn vì đã hai ngày nay anh ta chẳng được ăn gì. Sau bữa tối anh ta trở về căn phòng tối tăm của mình. Trên đường về, anh ta thấy một chú chó con đang rét run cầm cập, anh mang nó về để sưởi ấm cho nó. Chú chó rất vui mừng vì được cứu khỏi cơn bão tuyết sắp đến gần.

Ðêm ấy, trong khi mọi người đang ngủ say thì ngôi nhà bốc cháy, chú chó con sủa róng riết. Chú sủa cho đến khi đánh thức tất cả mọi người trong nhà dậy và cứu tất cả mọi người thoát chết. Một trong những chú bé được cứu thoát đêm ấy sau này trở thành bác sĩ tìm ra một loại vắc-xin chữa khỏi một căn bệnh vô cùng nguy hiểm cho loài người.

Tất cả là nhờ một nụ cười.

Sưu tầm

Chuyện – Bài học cuộc sống


CHUYỆN

Chuyện về loài chim ó:

Nếu bạn đặt một con chim ó vào một chiếc lồng, với kích thước khoảng 2m x 2,5m, và hoàn toàn không có nóc, tức là phần trên được mở toang; thì cho dù vẫn có khả năng bay lên, nhưng con chim này sẽ hoàn toàn trở thành một… tù nhân.

Lý do là một con chim ó luôn bắt đầu bay từ mặt đất lên, với đoạn “chạy đà” khoảng 3- 4m. Không có quãng đường để chạy, thì theo thói quen, chú chim thậm chí chẳng buồn cố gắng thử bay lên, mà sẽ chấp nhận bị cầm tù suốt đời, trong một “nhà giam” nhỏ chẳng hề có mái !

Continue reading “Chuyện – Bài học cuộc sống”

Rừng Na Uy – Haruki Murakami – Trích đoạn


“Cái mà Hatsumi đã khuấy động lên trong tôi là một phần của chính bản ngã tôi đã thiếp ngủ bấy lâu.

Và khi niềm phát ngộ ấy ập đến, nó đánh thức một nỗi buồn đau đớn đến mức tôi suýt khóc oà lên ngay lúc ấy. Cô đã là một người đàn bà đặc biệt như vậy đấy. Nhẽ ra đã phải có ai làm cái gì đó – bất kì cái gì – để cứu cô ấy.

Nhưng cả Nagasawa lẫn tôi đều không thể làm được điều đó. Giống như bao nhiêu người khác mà tôi đã biết, Hatsumi đã đạt đến một giai đoạn nào đó của cuộc sống và đã quyết định – hầu như hoàn toàn bất ngờ kết thúc nó. Hai năm sau khi Nagasawa đi sang Đức, cô lấy chồng, và hai năm sau đó cô đã dùng dao cạo cứa đứt cổ tay mình.

Chính Nagasawa, tất nhiên rồi, là người báo tin cho tôi biết. Bức thư của hắn gửi từ Bonn viết như sau: “Cái chết của Hatsumi đã làm tiêu tan một cái gì đó. Chuyện này thật đau buồn không thể chịu nổi, ngay cả đối với tớ”. Tôi đã xé nát bức thư ấy và ném nó đi. Từ đó tôi không bao giờ thư từ với hắn nữa.”

Rừng Na Uy – Haruki Murakami

Mình đã đọc quyển này lâu rồi, chỉ là post lại từ On this day 😀 Suy nghĩ mãi, thật khó để đặt một cái tựa cho đoạn này.

Cám ơn bạn đã đi qua cuộc đời tôi


Đôi khi ai đó đến với cuộc sống chúng ta vì một lý do nào đó, hay theo thời vụ hay sẽ là mãi mãi.

Khi bạn cân nhắc những người bạn đến với ta vì lý do gì thì tôi tin chắc rằng bạn biết phải làm sao để đối xử với người bạn đó.

Khi ai đó xuất hiện trong cuộc đời bạn vì một lý do nào đó, thường thì sự xuất hiện này đáp ứng được một nhu cầu mà bạn đã biểu lộ ra bên ngoài hay đôi khi trong thâm tâm. Họ đến để giúp đỡ bạn vượt qua khó khăn, hướng dẫn và ủng hộ bạn về vật chất, chia sẽ cảm xúc hay nâng đỡ tinh thần bạn. Họ giống như của trời cho và thật sự là như thế ! Họ xuất hiện bên bạn vì những lý do mà bạn đang cần đến. Rồi thì, bạn chẳng làm gì lầm lỗi cả hoặc gỉa như vào một ngày u ám, người đó nói hoặc làm một điều gì để kết thúc mối quan hệ với bạn. Cũng có thể là họ đi xa hoặc cũng có thể là họ qua đời hoặc họ chỉ là thứ đóng kịch và kết quả là bạn phải chịu đựng một cuộc chia tay và mất người bạn đó. Cái mà bạn phải nhận thấy là nhu cầu của bạn đã được đáp ứng, những ước muốn của bạn đã hoàn thành và đây là lúc mà bạn chấp nhận mất người bạn đó.

cảm xúc ảnh

Continue reading “Cám ơn bạn đã đi qua cuộc đời tôi”

Chiều


Chiều

Người đàn ông ngồi trên ghế đá, đọc báo và nói chuyện.

– Em à! Nước Mỹ loạn quá. Mấy hôm nay có vụ bọn nhóc xả súng giết người. Chẳng biết chúng uất ức gì?

– À, Đảng Dân chủ vừa được ghế thống đốc bang VA, chắc Hillary sẽ ứng cử tổng thống năm 2016, em tha hồ vui.

– Trời trở gió rồi, lá rụng đầy. Anh tính dọn vườn nhưng biết em thích nghe tiếng lá lạo xạo nên thôi.

– Anh già rồi… sẽ như lá rụng vào mùa đông… Em chờ anh nhé.

Chiều nghĩa trang vắng lặng…

Re-post – Chuyện


Khoảng thời gian này năm đó, chẳng hiểu sao mình đọc những cái này, chắc điềm 😀 Cố gắng dọn hết dữ liệu trên fb sang đây rồi tính đến chuyện đổi tên. Nơi này chứa nhiều bí mật của mình quá. Để dọn dc hết chắc cũng sang năm sau ==”

[Tản mạn] Trong những thứ được gọi là Vĩnh cửu, không có tình yêu

1. Chuyện 1.
Yêu nhau 2 năm. Tưởng như không thể lìa xa. Tưởng như sinh ra là dành cho nhau. Đã gặp mặt bố mẹ 2 bên. Chỉ đợi đến lúc ra trường thì cưới. Thế mà…
Em phản bội anh lần 1. Anh biết chuyện. Em xấu hổ, bỏ học, trốn biệt về quê gần 2 tuần. Anh phóng xe gần 200km về quê em. Muốn gặp em, muốn nói là anh còn yêu em và anh sẽ tha thứ cho em. Nhưng em lại không đủ dũng cảm để gặp anh. Bỏ mặc anh ngoài cổng. Anh lại phóng xe về, giữa chiều đông mưa lạnh… Bạn bè anh, gia đình anh chửi rủa em. Anh gạt hết đi. Anh luôn nói tại anh để em cô đơn nên em mới yếu lòng..Anh bênh vực em hết mực…Rồi em cũng quay về bên anh. Yên ấm và mặn nồng như thuở nào…Tưởng như, sau lần đó, tình yêu của chúng mình sẽ là mãi mãi…
…Thì em lại phản bội anh lần 2. Em nhất quyết đòi chia tay. Với 1 cái lý do muôn thuở:” Em thấy chúng mình không hợp!”. Bỏ mặc anh quẳn quại với nỗi đau và nỗi nhớ, 1 tháng sau, em công khai up ảnh tình từ với người yêu mới lên FB. Anh như phát điên. Tưởng như ko thể vượt qua được…
Rồi thời gian cũng giúp a xóa đi vết thương đó! Anh có người mới. Người đó yêu anh và trân trọng những gì thuộc về anh. Và a quyết định sẽ gắn bó với người đó đến cuối cuộc đời…Thì, cách ngày cưới của a 1 tuần, em nhắn tin cho a. Hỏi thăm tình hình sức khỏe, công việc, tình yêu. Rồi kể về người yêu hiện tại của em. Giàu. Sang. Nhưng khô cằn sỏi đá. Không quan tâm đến em. Không lãng mạn như anh ngày xưa. Muốn gặp anh. Muốn được nhìn thấy anh. Được cầm tay anh như ngày nào…
ĐCM, thấy lợm giọng, thấy ghê tởm. Em ơi, anh không phải thằng hề để mua vui cho em những lúc em buồn. Anh cũng đéo phải thằng lính cứu hỏa để chữa cháy cho em những lúc em cô đơn đâu, em à!

2. Chuyện 2.
Lang thang trên FB, vô tình lạc vào 1 hội “Ngoại tình”. Nghe cái tên Group rất chi là mời gọi, vào đọc thử comment thì ôi thôi, toàn những câu chửi bới, trách móc. Đại loại:
“Thằng điên nào add bà vào cái Group thần kinh này vậy?”
“Các bạn rảnh quá ha! Tạo ra cái nhóm vớ vẩn này để làm tan nát hạnh phúc gia đình à??”
“Cho tôi ra khỏi hội đi, và đừng add tôi vào! Lũ điên!”…v..v..
Thấy có 1 cái avatar quen quen, nhảy vào wall. Hóa ra là con bồ của ông giám đốc cty! Con này có chồng rùi, nhưng chồng đi Ấn Độ học hình như 1-2 năm gì đó. Thế là nó cặp với sếp mình, thỉnh thoảng công ty đi buffet hay đi du lịch, nó vẫn mặt dày lẽo đẽo đi cùng. Có 1 baby rồi, nhưng toàn ném cho bố mẹ chồng trông, còn nó thì xõa suốt ngày! Thế mà gân cổ lên chửi cái Group “Ngoại tình”.

3. Chuyện 3.
– Alo, Hương à? Anh đi công tác về rồi, mai e đến công ty anh phỏng vấn nhé!
– Xin lỗi, nhầm máy rồi anh ơi!
– À, sorry em!
(Cúp máy)
10′ sau, thả 1 cái sms:” Xin lỗi, đây không phải số của Hương thì là của ai thế?”
-“Của ai thì anh hỏi làm gì?”
-“Anh hỏi để biết!”
-“Biết để làm gì??”
-“Làm gì kệ anh!”
…..
2 ngày sau thì setup được 1 buổi cafe. 4 ngày sau thì vào nhà nghỉ. Giáo viên mầm non. Có 1 chồng và 1 con.
Lúc XH, thấy em còn hí hoáy nhắn tin, không biết cho ai! Đợi em vào nhà tắm, xem trộm lịch sử tin nhắn. Hóa ra là cho chồng:
– Chồng à! Em đang cho các bé ngủ trưa. Anh đi ăn chưa??
………………..

4. Chuyện 4.
Thằng em kết nghĩa 9x đời đầu cưới vợ. Vợ là gái Tuyên Quang, xinh xắn, lại có học thức. Cùng mừng cho thằng em. 2 đứa đẹp đôi lắm. Ông bà già thằng em làm bên Tổng cục Du lịch. Cơ to. Có mấy cái nhà Hà Nội. Vợ chồng thằng em đúng là may mắn và hạnh phúc. Con 1 mà, được ông bà già chiều chuộng đủ đường. Thấy hơi ghen tị 1 chút…
Bất ngờ, ông già thằng em dính phốt. Phải ra tòa, chưa biết sẽ thế nào. Tài sản liên phong, tiền bạc đội nón ra đi sạch sẽ. Mẹ thằng em sốc, tai biến. Rồi nằm liệt giường. Thằng em từ 1 công tử danh gia vọng tộc, bỗng trở thành tay trắng và làm lại từ đầu. Con vợ gái Tuyên giở chứng. Rồi vợ chồng chia tay.
Hôm rồi, anh em ngồi thịt chó chiếu hoa tâm sự.
– Đcm con ml đó anh ơi! Nó yêu gì em? Nó yêu tiền nhà em thì có! Nhà em lụi rồi thì nó cũng tếch đi thôi. Giờ nó cặp với thằng trưởng phòng chỗ ngân hàng nó làm đó anh! May mà em chưa có con!
Tự nhiên thấy đắng lòng. Nghĩ thầm: Đời phù thịnh chứ ai phù suy đâu em! Tình yêu cũng không nằm ngoài quy luật đó…

5. Chuyện 5.
Ông anh học BK, trước mình 7 khóa. Lấy vợ giáo viên. Ông anh kiếm tiền cũng giỏi. Có nhà, có xe. Vợ đẹp, con khôn. Tưởng như là viên mãn. Đùng 1 cái, vợ ung thư. Bán sạch sẽ cửa nhà, vay mượn đủ đường. Đưa vợ sang Sing phẫu thuật. Trước lúc đi, anh em còn ngồi tâm sự:
– Anh có thể bỏ tất cả, nhưng chị thì anh không bỏ được chú à! Vợ chồng mà! Tình và ngãi, sao buông tay nhau được!
Rồi trời thương. Chị khỏi. 2 vợ chồng kéo cày trả nợ. Nhưng, cuộc sống vốn trớ trêu. Chị không chịu được lam lũ, bế con về nhà ngoại…Rồi xuất khẩu lao động, ở lại bên Séc. Có chồng mới. Anh chán đời, phiêu bạt vào Sài Gòn.
…Mùa đông năm ngoái, anh trở về đúng mùa gió bấc. Ngồi bên anh và nồi lẩu ếch.
– Gió đông về lại nhớ vợ con vl chú ạ! Ngày xưa, cứ khi nào gió lạnh đầu mùa là cả gia đình lại dắt díu nhau đi mua áo khoác! Chị nhà anh (anh vẫn giữ nguyên cái “danh xưng” đó) bị 1 cái tật là chỉ thích mặc áo màu đỏ! Cô ấy quan niệm cứ cái gì đỏ mới đẹp. Kì quái! (cười sảng khoái!).
Nhấp 1 ngụm rượu, rồi cả 2 anh em cùng im lặng…Hơi nước từ nồi lẩu bốc lên..Nhòa hết kính!

———————————————————————–
Tình yêu là thế. Hẹn hò, thề thốt với nhau. Cuối cùng, cũng không thể vượt qua được những cám giỗ của dục vọng, tiền tài. Yêu ai thì hãy yêu hết mình, nhưng đừng đặt trọn vẹn niềm tin vào đó. Bởi có thể, 1 ngày nào đó, bạn sẽ mất tất cả đấy…
Trên đời này, có rất nhiều điều là vĩnh cửu, nhưng tuyệt nhiên, tình yêu không phải là 1 trong số đó…

http://vozforums.com/showthread.php?t=3430747

Luật đời


Hắn có bàn tay vàng. Bọn đàn em vì thế mà phục sát đất. Xe tay ga. Phụ nữ. Có giỏ xách. Hắn chỉ giật bằng một động tác là có thể tóm lấy, nhanh nhẹn rồ ga phóng đi, để lại hình ảnh đáng thương phía sau.

Bọn đàn em thuật lại chiến tích của hắn với thái độ ngưỡng mộ. Hắn nói rằng, có 2 người từng vào viện mổ não chỉ vì cố giành giựt lại giỏ xách, bị kéo lê ngã vật xuống đường. Sau lần ra tay chớp nhoáng, hắn đắc thắng trở về, một phần chia cho đàn em, hai phần dành cho mẹ.

Chiều tối, hắn lại bắt xe đò về quê. Mẹ con 2 tháng không gặp nhau, vừa về tới, bà đã nấu cho hắn rất nhiều món ăn ngon. Hắn đưa số tiền cho mẹ, nói là lương phụ hồ. Bà mẹ sống ở cuối ngõ, lương thiện, ai ai cũng mến. Hắn đòi bà lần tới về làm món gỏi cuốn cho ăn. Bà nhìn hắn, hiền từ gật đầu.
Hắn lên thành phố tiếp tục kiếm chác. Thương vụ ngày càng thuận lợi khiến tâm trạng hắn vui vẻ không ít. Một ngày, đàn em cùng hắn tổ chức ăn nhậu, đứa nhỏ nhất trong bọn lên giọng tiếc rẻ:

– Đại ca, chiều nay em xui quá, học theo đại ca, em thử ra tay với người đi bộ.

Mụ đàn bà này không vừa, ghê gớm lắm, cứ giữ khư khư cái giỏ không chịu đưa. Tức quá, em xô ngã mụ xuống, giựt bọc đồ chạy thẳng. Giờ có lẽ mụ bất tỉnh nằm quèo dưới đất rồi.

– Thế chú mày lấy được bao nhiêu?

– Hắn chỉ quan tâm đến vấn đề duy nhất.

– Chẳng có đồng nào cả, chỉ toàn là gỏi cuốn gói trong bọc.

Tim hắn tưởng như ngừng đập. Dường như nhớ ra điều gì đó, hắn ngay lập tức bắt thằng bé coi lại chiếc giỏ xách. Trời ơi! Là của mẹ hắn! Hắn gào lên, ngay lập tức chạy đến con đường nơi bà mẹ ngã xuống. Vẫn còn vết máu đọng lại trên mặt đường. Tâm trạng hoảng loạn, hắn chạy như bay đến bệnh viện. Thì ra, mẹ hắn muốn gây bất ngờ cho con nên đã tự mình bắt xe đò lên thành phố, mang theo một bọc gỏi cuốn mà hắn thích, không ngờ lại gặp cướp. Và người mẹ của hắn đã qua đời ngay trên đường đến bệnh viện…

Sưu tầm