Hôm nay mình mệt lắm (version 2)


Hôm nay mình mệt lắm (version 2)

-Nguyễn Phong Việt-

Hôm nay mình mệt lắm
có thể cho mình nằm xuống
một mình thôi…

Nếu có ai đang vui xin hãy mang ra khỏi nơi đây tiếng cười
đừng để hạnh phúc khiến mình thêm ảo tưởng
mình mệt lắm nên hãy châm dầu chứ đừng kể về hình ảnh ngọn đuốc
không ai chắc sẽ đi hết
được quãng đời này…

Mình muốn giữ cho riêng mình một giọt nước mắt không vì ai
bởi đã sống vì rất nhiều người khác
có ai cho mình điều gì mà không để lại phía sau ít nhiều ngơ ngác
mình mắc nợ cái giây phút người ta trao cho mình thứ duy nhất
người ta nghĩ sẽ dành cho mình…

Lẻ loi tột cùng thật ra chỉ là cảm giác ý thức được mình là một sinh linh
tìm hơi thở của người cho mình sự ấm cúng
tìm một cái xiết tay của người khi mình ngã gục
tìm cái nhìn lặng im của người lúc mình gào khóc
tìm thương nhớ của người bù đắp
phần mình những hố sâu…

Những cố gắng cũng không thể nào mang mình lại từ đầu
để từ chối từng bước chân đau đớn
mình không thể nào đến được giây phút này nếu cứ chạy trốn
một cây non sẽ ra sao cứ hướng đời mình vào sâu trong đất
bầu trời chỉ còn là bóng đêm…

Hôm nay mình mệt lắm
nên đừng ai đi tìm…

Advertisements

Hay mình cứ im lặng


 

Hay mình cứ im lặng mặc cho số phận muốn làm gì
cứ im lặng bước đi…

Cùng lắm là dừng lại lúc tuổi thanh xuân kia chưa kịp hiểu mình mong muốn điều chi
không cần phải vật vã vì một con người nào đó
muốn mình là mưa thì là mưa muốn là gió thì là gió
hoặc chỉ đơn giản như một trái ớt xanh sẽ chẳng bao giờ chín đỏ
tự thấy mình đã đủ đắng cay…

Cứ im lặng như khi đứng cạnh bên một đường ray
bước chân lên chuyến tàu để bắt đầu hay bước chân ngang chuyến tàu để kết thúc
có những cuồng điên được tượng hình từ một tiếng cười khúc khích
và mình biết…
cuộc đời cũng vậy thôi!…

Mình đã từng gào thét đến tận góc bể chân trời
chỉ mong một con người một lần ngoái lại
để tin dù thế giới đổi thay nhưng vẫn luôn có một người đứng đợi
một yêu thương sinh ra phần nhiều trong bóng tối
nên vẫn chờ nắng ở ngoài kia…

Mình im lặng dù có bao nhiêu vết cắt trên thịt da
lành hay không lành đều là vết thương mà mình chịu lấy
chẳng thế nào nói giá như thì tất cả sẽ bình yên trở lại
cũng như không thể nói ở lại đi thì bàn chân đó không còn đi mãi
cuộc đời người ta đâu phải của mình…

Cuộc đời người ta nên mình cứ chông chênh
muốn níu giữ nhưng không thể giữ

Cuộc đời người ta nên mình không bao giờ ngủ ngoan trong giấc ngủ
vì cứ nhắm mắt là mơ…

Hay mình cứ im lặng như chưa từng có nhau bao giờ…

  • Nguyễn Phong Việt

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người…


Hình như mình đã post bài này trước đó. Tự nhiên đêm nay đọc lại nên post lại, vì trong đó có một câu khá giống với mình, mà hôm nay mình đã suy nghĩ


Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người sẽ vui…

Có một người đã ngồi nơi đấy đợi trong bóng tối lâu lắm rồi
có một người đã nhiều đêm mơ giấc mơ dưới mái nhà người khác
có một người đã lấy tay mình tựa dưới đầu để ngăn giọt nước mắt
có một người đã ước ao mình không phải là mình trong từng cay đắng
có một người đã biết trước mình sẽ mất mát
ngay từ lúc bắt đầu…

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người nhắm mắt lại thật lâu…

Tưởng tượng lại một quãng đời mình đã sống
nhìn hạnh phúc của một người mà trong lòng chỉ muốn khóc
nhìn nụ cười của một người mà cắn răng trong cô độc
nhìn bình yên của một người mà bão giông suốt tháng ngày hằn học
mình sống để làm gì?

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người muốn nằm xuống dù chẳng biết để làm chi…

Có quá nhiều niềm tin cần tin nhau nhưng sao chỉ một mình mình được biết
có quá nhiều thương yêu nhưng sao chỉ một mình mình nuối tiếc
có quá nhiều âu lo nhưng sao chỉ một mình mình cần cay nghiệt
có quá nhiều… quá nhiều chờ mong… nhưng sao chỉ một mình mình nhận hết
dù mình cũng xứng đáng được yêu thương?

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người không biết có thể bắt đầu với một người nữa không…

Sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy một người chờ mình bên ngoài cánh cửa
sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy mình thuộc về một người mình cần bày tỏ
sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy một người dặn mình đừng tin vào ai nữa
sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy mình không cần phải nguyện cầu cho một thương yêu đổ vỡ
mình đã quá nhẫn tâm…

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người đứng nhìn trong lặng câm…

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
lần đầu tiên có một người biết trái tim mình đã chết cho một quãng đời mình không cần…

Photo: Thiên Trang
#Vedaunhungvetthuong #Thonguyenphongviet #nguyenphongviet#nguyễnphongviệt #Tuyeudenthuong

Đừng dừng lại


 

Đừng dừng lại
khi con đường vẫn còn dài ra mãi
đến ngày sau…

Có thể ngày hôm nay chúng ta chỉ có một mình để chịu đựng cơn đau
mồ hôi túa ra trong tim mà không cách nào lau được
muốn mở lời nhờ ai đó giúp cho mình một ly nước
nhưng hằng hà sa số những bước chân chỉ đi ngang và biến mất
giữa thinh không…

Dù chỉ là một mình thì vẫn phải đi cùng với đám đông
không ai biết ai nên sẽ yên tâm lòng mình xa lạ
bỏ mặc một con người đôi khi lại biến con người ta thành mạnh mẽ
mình vừa là cái cây cũng vừa là chiếc lá
tự chăm sóc cho mình…

Một lúc nào đó trong cuộc đời chúng ta sẽ thấy được yên bình
những gian khó ngày xưa chỉ còn là bọt biển
mỉm cười với chua cay của con người nào đó mang đến
tha thứ có thể không hết
nhưng chỉ còn là nhỏ nhoi…

Rồi mình sẽ vun trồng trong vườn nhà mình từng hạt mầm mồ côi
để lớn lên cạnh nhau mỗi ngày bằng ấm áp
thứ mình cho đi chưa chắc vì mình mà đền đáp
cuộc đời vẫn luôn đầy những bất trắc
đâu cần mình phải làm thêm một mũi dao…

Đừng dừng lại
vì mình nợ yên vui một lời chào!

  • Nguyễn Phong Việt

Nhìn một con người từ phía sau


 

Nhìn một con người từ phía sau
rồi để cho thương nhớ ấy cuộn vào…

Cứ lặng thầm như một vì sao lóe sáng giữa thế giới nhiệm màu
không cần biết có bao nhiêu người nhìn thấy
cố lấp đầy từng đêm bằng giấc mơ nhưng sáng ra lòng vẫn một trời trống trải
ước gì ai đó đừng đi mãi
ước gì…

Dù khó khăn đến thế nào cũng sẽ không một chút hoài nghi
mất mát đến cuối cùng vẫn chỉ là mất mát
chỉ sợ điều mình tin một ngày kia vỡ ra như hạt cát
mình sẽ cười cho đến khi cạn nước mắt
cho lẽ sống duy nhất có ý nghĩa trong đời…

Làm ơn hãy để nắng hay mưa cho câu chuyện của bầu trời
lo lắng trái tim mình đang từng ngày nhìn xuống
yêu một con người mà sao bất cứ giấc mơ nào cũng hoảng hốt
sợ một mai kia mình chết
sợ một mai kia…

Người mà mình nhìn từ phía sau có ngoảnh lại và biết có một người đã từng chờ
một người không màng yêu thương được đền đáp
một người ngay từ đầu đã nghĩ mình như tờ giấy nháp
một người tin rằng tâm hồn của mình là màu xám
chờ một bàn tay đến vẽ lên bảng màu tươi sáng hơn…

Nhìn một con người từ phía sau
và biết yêu thương đó luôn ám ảnh bởi nỗi buồn…

  • Nguyễn Phong Việt

Có phải chúng ta đang tự đánh mất đi một quãng đời?


Có phải chúng ta đang tự đánh mất đi một quãng đời
của những ngày tháng mà trái tim lừa dối rằng đó là cảm giác yên vui?

Những điều thuộc về duyên số đã mang chúng ta đặt vào một ngôi nhà dưới bầu trời
không ai đánh cắp của ai một lời hứa
đi đến cuối con đường chỉ là niềm tin trong phút giây ta cần phải nói rõ
khi đứng giữa bao người chúng ta cho mình cái quyền được làm đứa trẻ nhỏ
không chút đắn đo những ước mơ

Một ngôi nhà với nhiều cánh cửa mở ra đợi chúng ta trở về
ngồi nhìn nhau với cái nhìn hạnh phúc
một tiếng cười nhỏ nhoi cũng biết cách lan đi hết lồng ngực
một tiếng ho cũng làm cho người kia đuối sức
một câu dỗi hờn cũng đủ giúp ngày dài hơn 24 tiếng
chúng ta biết chờ đợi để thương yêu…

Nhưng rồi từng ngày dài, từng năm tháng, và từng vết đau…
đã đắp bồi như lớp rêu mọc lên sau mỗi mùa mưa đến
khép lại những cánh cửa bình yên và mở ra những cánh cửa mỏi mệt
chúng ta giờ nhìn thấy nhau trong len lén nghi ngờ

Chúng ta giờ nhìn thấy nhau qua khoảng trống của đôi đũa trong giờ cơm khuya
nhìn thấy nhau khi một người đã ngủ và một người nằm thức
nhìn thấy nhau khi rón rén kéo gần hơn tấm chăn để tìm hơi ấm
nhìn thấy nhau khi tấm hình cưới vô tình lấm bụi bẩn
mà không dám lau đi gương mặt mình…

Chúng ta vẫn đứng yên ở đấy trong ký ức ngôi nhà lần đầu tiên
sao lời hứa chẳng còn ai đến chứng kiến
sao để cho niềm tin hóa kiếp thành ra một sự nuối tiếc
sao lại nỡ rụt bàn tay này về lúc bàn tay kia cần được biết
hạnh phúc có còn ở nơi đây?

Ở trên thiên đường nào cũng có những đám mây
chỉ đơn giản vì những thiên thần cũng cần bước chân vào bóng mát
họ cũng có nỗi đau vì trao đi quá nhiều hạnh phúc
và những niềm cô đơn đã tạc riêng cho họ một đôi cánh
để suốt đời chỉ có thể khóc trong một cuộc đời bày sẵn những lấp lánh
mà ai biết được đâu?

Mà ai biết chúng ta có còn ràng buộc được gì trong đời nhau
mỗi người tự trách mình đang lừa dối
mỗi người tự lấy cắp trong tim mình một lần đau nhói
để yêu thương cũng đến lúc buông tay vuột khỏi
những điều giản dị ngày xưa…
Trong một cuộc đời bình thường
sao chúng ta chỉ bằng lòng trả giá cho những điều không thuộc về ước mơ?
(5g40pm – 12/6/2009)

Chúng ta rồi sẽ như thế nào…


Thơ Nguyễn Phong Việt

Trong những tổn thương mịt mờ của ngày tháng đó
chúng ta đã vô tình nhìn thấy nhau…

Hai con người có chung một khoảng trống chất đầy khổ đau
được gây ra bởi người này, người kia hay người khác
mong ước lớn lao để cuối cùng níu kéo một điều đơn giản
như là lần đầu nắm tay nhau thật chặt
khi hứa hẹn niềm tin…

Chúng ta trở thành những mảnh ghép không yên bình
vội vã như một cơn mưa đầu mùa bất chợt
nghĩ mình có thể lãng quên sau những lời ủi an chân thật
mình sẽ bắt đầu từ nỗi bất hạnh
để vun xới cho an lành…

Nhưng ký ức con người là thứ quá ít những mầm xanh
chỉ thấy gió mưa và tháng ngày xao xác
mình nắm tay nhau mà trái tim cô đơn đến mặn chát
lần nào đó cùng đi qua con phố đã từng đến
lại cảm giác lẻ loi…

Trong những tổn thương mịt mờ của ngày tháng đó
chúng ta đã gượng cười
-không sao mà!
là điều chúng ta vẫn hay nói
nhưng ai cũng biết phía sau là cả một trời yếu đuối
cứ ước gì lòng người chưa bao giờ thay đổi
cứ ước gì…

Chúng ta rồi sẽ như thế nào khi trong lòng chưa ai nguôi hết những phân ly?

Chúng ta đã từng ở đây…


-Thơ Nguyễn Phong Việt-

Chúng ta đã từng ở đây
vào những năm tháng này…

Đã từng ngồi xuống mà lòng chập chùng như một bóng mây
chỉ còn thấy thiết tha với riêng giấc ngủ
chiếc ghế của chúng ta ngồi và ngọn đèn trên bức tường đã cũ
yêu thương nghĩ là có thể giữ
rồi cũng vậy thôi…

Chúng ta đã từng ở đây
lúc im lặng thay thế cho bao nhiêu những nghẹn lời
sẽ có lần con người ta bất lực
làm một con dã tràng cho trái tim một con người đau nhức
cho đến khi biến mất
có còn gì để nhớ ra?

Không phải năm tháng nào cũng có vết cắt ở trên da
nhưng chúng ta cứ như là con đường đầy đá cuội
được giẫm lên như thể chẳng bao giờ đau nhói
con người đến khi chịu sám hối
lòng đã cô đơn đến tận cùng?

Chúng ta đã từng ở đây trong một cơn bão mịt mùng
mà ngọn đèn trên tay được che bằng nước mắt
mình đã đi vì phải tin một lúc nào đó trời sáng
nào đâu biết
bóng tối sẽ lặp lại mỗi ngày…

Chúng ta đã từng ở đâu
vào những năm tháng hao gầy?

Một ngày nào đó…


-Thơ Nguyễn Phong Việt-

Một ngày nào đó
chúng ta sẽ mặc thật đẹp và đứng đối diện nhau để nhìn cho rõ
điều gì đã làm thương yêu ấy rời xa…

Chúng ta từng cô đơn đến mức người khác cũng thấy xót xa
mặc chiếc áo cũng mong đừng ai nhìn rõ mặt
nghe bản nhạc nào cũng thấy mình ở trong đó nhiều nhất
đến hạt cát
cũng nghĩ là do mình hóa thân…

Một ngày nào đó
chúng ta sẽ cười thật tươi khi đứng cạnh nhau thật gần
tưởng có thể vén dùm người kia sợi tóc
từng làm đau nhau và rơi nước mắt
giờ nhìn người kia hạnh phúc
khi không còn có mình…

Chúng ta thôi nợ nần gì nữa nên không cần phải đáp đền
ước mơ dở dang dành cho người khác vun xới
năm tháng chúng ta có nhau đã để lại muôn vàn câu hỏi
nhưng cuộc đời đôi khi đến tận giút giây sau cuối
mới tìm thấy được thứ mình cần…

Thứ mình đã lo toan bằng tất cả những dịu dàng
nhường nhịn từng cơn đau trong tháng ngày nhìn vào bóng tối
thấy vết máu trên tay chảy đi mà lòng khấp khởi
nếu có khoảnh khắc mình đột nhiên tan theo một làn khói
chắc mình sẽ vui?

Một ngày nào đó
chúng ta phải chấp nhận mình không còn là người tốt trong cuộc đời!

Mùa Đông này, chúng ta sẽ đi đâu đây?


 

Mùa Đông này, chúng ta sẽ đi đâu đây?
chúng ta bằng cách nào sẽ để lòng mình ấm như bàn tay
như chưa từng có nỗi buồn ở đó

Chúng ta sẽ đi đến nơi nào với nhiều niềm vui và gió
núi cao hay miền đồng bằng xanh cỏ
bàn chân chưa quen thì đã có yêu thương thì thầm to nhỏ
trong những chiếc áo len…

Mùa Đông này, chúng ta sẽ đi qua những bóng tối phía bên kia ngọn đèn
tim không còn nghi ngại
rụt rè lời ủi an nhưng chúng ta biết mình đã thôi sợ hãi
không vì mạnh mẽ hơn mà vì có một con người cạnh bên để khi cần dừng lại
có một điểm tựa giữa khoảng không…

Chúng ta sẽ đứng dưới những cơn mưa và nghe hơi lạnh chảy thành dòng
ngồi xuống những vỉa hè nghe tiếng người chung quanh thân thuộc
con phố này mình đã đi qua từ ngày tim chưa có gì ràng buộc
cho đến khi hai bàn tay lem mờ vết xước
cuộc đời vẫn ngổn ngang…

Mùa đông này, chúng ta sẽ đi đến những quán cũ, bàn quen…
đĩa nhạc cũ, giọng hát cũ nhưng nỗi niềm đã mới
có những ngày chúng ta ngủ quên nơi đây để chờ đợi
giờ gương mặt người với quá nhiều thay đổi
chắc mình tiếc nuối lắm phải không?

Mùa đông này, chúng ta sẽ đi đâu cho rét buốt cũng thấy yên lòng?

Nguyễn Phong Việt