Ui, cái gì vậy? @@


Haiz da… Sao đây ta? Viết gì đó mới dc, huhu. Cảm thấy xoắn lòng quá, huhu. Cảm thấy tan nát, huhu (này hơi quá =))))

Sao giờ ta? Sao tự dưng quit job zị @@ Học ah? @@ Goy thêm cái dòng đó là seo??? Bình thường là ẩn hết trơn hết trọi, sao nay mở ra goy??? Chời, mình nghi lâu lắm rồi, vẫn chưa có căn cứ để kết luận. Hơ hơ. Nửa buồn, nửa vui, chời, tui biết phải làm saoooo…

Chậc chậc chậc, có mấy người mình ghét, tới mức mình k muốn gặp luôn í. Hm hm, nếu họp mặt bạn bè, thì mình cũng ko care, tại vì trong mắt mình ng đó chẳng còn là gì cả. Bạn bè mà sống theo kiểu thực dụng vậy, thì thôi cho rồi.

Chời, chắc tui phải viết nhiều hơn quá. Dạo này có nhiều chuyện giữ trong lòng ghê, vui có, buồn có, ghét có, giận hơn có, hừm hừm hừm….

Nãy h điên điên, quạu quạu….

 

Advertisements

Có nhiều chữ hmmm


Ah, cũng lâu r chưa viết nhỉ? Thấy bài cuối cùng là 7 ngày trước rồi. Update tí để biết là blog này vẫn còn sử dụng ^^

Hôm qua cơn trầm cảm hành hạ mình một chút. Thức tới 3h sáng và tâm trạng rất là tồi tệ. Thành ra sáng nay k dám đi chích ngừa, vì quá mệt. Có một số câu hỏi mình vẫn chưa có lời giải đáp. Mình chưa biết nên như thế nào nữa. Thật sự rất là khó xử. Hmmm…một tháng, hai tháng, rồi sẽ là bao nhiêu tháng nữa?

Sau khi nói chuyện với bạn bè, có rất nhiều thứ băn khoăn trong mình. Hm, phải làm sao? Làm gì? Làm như thế nào? Mọi thứ nghe có vẻ khó khăn. Vẫn chưa có cánh cửa nào cảm thấy mình có thể đặt niềm tin vào đó dc. Sao thế nhỉ? Các mối quan hệ cũng khiến mình băn khoăn, tại sao cùng một xuất phát điểm nhưng cách đối xử lại khác nhau như vậy? Mình cũng đoán già đoán non, nhưng r mình thì sao? Mình không biết.

Có rất nhiều thứ muốn làm mà cứ phải pending. Hmmm

Ah, bữa có một số phát hiện mới. Hmmm, cũng phải làm mình hmmm một tẹo. Sao số mình xui thế nhỉ? Hmmm, hmmm, giờ sao?

Hôm nọ, hôm kia


Cũng có nhiều cái phải suy nghĩ. Ừm. Nhưng mà thôi, mình còn trẻ mà, nhỉ? Giờ tùy mục tiêu của mình như thế nào mà làm như thế ấy thôi.

Lên tới SG r. Hôm nay cũng vui lắm. Lại một năm rồi.

Mình nói với bạn mình mới đó đã nửa năm rồi. Nhanh thật. Rồi lại chẳng mấy chốc hết năm. Cứ thế, cứ thế. Thời gian chẳng chờ đợi ai bao giờ. Mình cứ lo lo thời gian, nó làm mình mệt mỏi hơn nữa. Nên là cứ phải tự nhắc mình, chậm lại, đừng quá chú tâm vào nó, sẽ đỡ áp lực hơn. Cũng khó.

 

Sao nhỉ?


Đừng để thời gian bên nhau là thói quen.

Có những chuyện vui và cũng có những chuyện buồn. Mình sẽ kể chuyện nào trước nhỉ? Tốt nhất là không kể cả hai vậy.  Mình sợ có ai tìm ra nơi này của mình nên cảm thấy k thoải mái lắm.

Sao giờ nhỉ?

Hay là đổi tên nhỉ?

Chấc chậc.

Ngày bực mình


Ngày hôm nay thiệt là bực mình, rất là bực mình. Nếu bạn không tin kết quả như vậy, ok mình đã gợi ý cho bạn những chỗ khác có thể làm dc cho bạn như ý. Đó là sự lựa chọn của bạn chứ k phải mình ép uổng gì. Bạn làm mình rất là mất thời gian mà chẳng dc gì cả, khi phải mất thời gian cho bạn mà bạn k chịu hiểu. Mình đã làm biết bao nhiêu lâu rồi? Mình nghĩ sau này mình cũng chẳng nhận bạn nữa đâu. Mình nghĩ bạn cũng chẳng nhờ mình nữa đâu. Hàng tá thứ chưa làm mà mất thời gian vì những chuyện nhỏ nhặt.

Rồi lại thêm chuyện khác. Đủ làm mình điên. Đủ làm mình ức chế. What the hell? What do you want from me??

I’m not supermannnnnnnn!!!

 

Đi vòng vòng


Ngày mai mình đi hội sách. Vẫn còn phân vân về những quyển muốn mua. Origin chắc khỏi phải bàn rồi nhỉ :)) Cơ mà nghe bảo kết bình thường lắm, k như những quyển trước. Cơ mà thôi kệ, cứ tìm đọc đã. Bữa trước ghé mà ngay lúc chưa khai mạc. Giờ chắc đông vui hơn r.

Stress một cách thầm lặng. 3,4 ngày nay toàn thức trắng đêm hoặc đến 4h sáng mới ngủ. Ừm, ok. Sắp tới phải cố lên thôi. Nhiều thứ muốn làm quá mà k bik nên bắt đầu sao cho ổn. Ừm.

Vòng vòng, rồi không biết bao giờ mình mới đi đường thẳng.

Lọ Lem


Lọ Lem ngày xưa, qua 12h đêm giới nghiêm của bà Tiên, trở thành nhọ nhem ngày nào.

Lem ngày nay, 12h đêm, đứng trước cửa nhà bấm chuông. Chủ nhà đổ nước không ngừng từ trên lầu xuống, rồi bảo rằng: “Qua giờ mở cửa rồi”. (Lần đầu tiên biết chuyện 12h như vầy và khi nãy có dặn để cửa rồi). Lem đứng một mình trước cửa nhà cảm thấy thật phũ phàng và tổn thương 😂

Lọ Lem ngày xưa ít ra còn vào được nhà.

Mai Lem về trễ nữa, Lem tính sao đây?

Bây giờ trong người còn 30k, điện thoại thì hết tiền, ví thì quăng ở nhà. Một đứa con gái cảm thấy thật lẻ loi giữa chốn Sài Thành này.

Tại sao vậy?


Tại sao những cái mình muốn lại không dc?  Vì chưa đủ duyên hay vì quá vô duyên? Liệu rằng, thực sự cái nào mới là phù hợp. Mình không biết. Buổi ngày hôm đó, mình cảm thấy như mô tả về mình vậy. Vậy mà, tại sao mình vẫn còn ngồi ở đó mà mình không ngồi ở một vị trí khác. Thời  gian như vết cứa, mỗi nhát lại sâu thêm.

Tại sao vậy?